Chap 16 - 20

Update 7

Chap 16:
Đi khoảng tầm gần 2km cuối cùng cũng đến nơi.Trước mắt tôi là một nhà hàng khá là sang trọng,bên ngoài có cái biển quảng cáo to bổ bố ghi rất nhiều món ăn.Bên trong không gian rộng rãi thoáng mát,những món ăn được trang trí bắt mắt,khách ở đây đông nghịt tìm mãi mới có chỗ trống.Tôi vs ông anh đang ngồi đợi món thì.........
-Ơ H ông mới đến à-giọng nói ấm áp của một cô gái nói từ phía sau.
Tôi quay lại thì mới nhận ra đó là Linh cô bạn chơi thân với tôi từ nhỏ
-Linh à lâu không gặp,bà làm gì ở đây thế-Tôi khá là ngạc nhiên.
Từ trong nhà Linh đi tới chỗ tôi kéo ghế ra rồi ngồi xuống cạnh tôi
- Hì nhà bác gái Linh ở đây mà
- Hóa ra Linh sống ở đây hả, cũng gần nhà H đấy
- Do ở đây bác gái Linh nhiều việc quá nên Linh phải ở nhà giúp bác, ít khi đi chơi lắm,cũng muốn lên nhà H chơi từ lâu rồi nhưng không có dịp
- Không sao,hay chiều nay Linh rảnh không, H đưa Linh lên nhà H chơi
- Ờ, cũng được chiều nay Linh rảnh
- thế 2h30 H đón nhé..!-Tôi hí hửng
- ok chiều Linh đợi,à mà H này-Tự dưng giọng cô nàng chìm xuống
- sao Linh??
- Cấp 3 H thi trường nào thế - ánh mắt Linh nhìn tôi có chút gì đó đang mong đợi từ câu trả lời của tôi
- Mình thi NKN,thế Linh thi trường nào ?
- Mình thi chuyên tưởng H cũng thi chuyên...chứ…!!-Tôi cảm nhận trên khuân mặt của Linh thoáng buồn pha chút ngạc nhiên.
-Thế có đỗ không,mà Linh thi chuyên gì..?
Thực ra thì Linh ngạc nhiên khi nghe câu trả lời của tôi là trường NKN chứ không phải là trường chuyên là có lý do của nó cả….Nó là cả một câu truyện..cùng hồi ức lại nào:
Từ lúc trước, chuẩn bị thi cấp 3 bố mẹ tôi gọi điện về
- Alo con nghe đây
- H à dạo này học hành thế nào con-giọng nói của mẹ tôi
- cũng bình thường mẹ ạ
- Thế được học sinh giỏi không..??
- Dạ được ak..!!
- ukm tốt,hôm nay mẹ gọi về là có chuyện muốn nói với mày
- Chuyện gì thế mẹ ?
- Năm nay mày định thi trường nào
- Con thi NKN sao thế ạ
- Chả là bố mẹ cũng suy nghĩ rồi, thấy mày học cũng tốt nên bố mẹ muốn mày thi chuyên toán
- Thi chuyên làm gì, vừa xa nhà mà chắc gì đã đỗ-Tôi trả lời bằng giọng điệu không vừa ý
- Tao không cần biết,tao nói là phải nghe thi chuyên là thi chuyên cấm cãi,cố gắng thi vào chuyên đi,thi được vào đấy tương lai của mày mới khá lên được.Mẹ đã nói thế này rồi thì tôi cũng không thể cãi nổi nữa,vâng dạ rồi tắt máy. tôi phải làm sao đây,đã hứa với Trang là mình sẽ thi ở NKN để được học cùng nàng rồi mà mình không thể thất hứa với nàng đươc.Đang nằm trên giường vắt tay lên chán suy nghĩ thì bỗng dưng chuông điện thoại kêu”chẳng lẽ mẹ lại goi tiếp hay là đổi ý cho mình thích thi trường nào thì thi rồi”.Tôi vui mừng nhấc máy
- Alo mẹ à ?
- Hihi Linh đây H đang làm gì thế??
- H đang ngồi xem tv thôi có việc gì không Linh-Tôi khá là hụt hẫng
- Hôm nay Linh gọi H là có chuyện muốn hỏi?
- Linh hỏi đi H nghe đây
- Cấp 3 này H định thi ở đâu thế??
Ôi cái đệt hôm nay là ngày gì mà ai gọi cho mình cũng hỏi câu này thế.Tôi nghĩ một lúc rồi trả lời Linh
- H thi chuyên Linh ạ
- Thế hả, H thi chuyên gì thế
- H thi chuyên Toán
- cố lên H nhé,hihi
- Cảm ơn Linh nha
- thôi chào H nhé Linh có việc rồi,lúc nào Linh rảnh mình lại nói chuyện tiếp nha bye..!
- ukm,bye
Những cuộc nói chuyện của chúng tôi chỉ diễn ra trong vài phút rồi Linh lại bảo mình có việc bận rồi dập máy,không hiểu cô nàng này bận gì mà ghê vậy ta. Hầu như lúc nào cũng vậy, cũng vài lần muốn tâm sự mà không được đành phải để khi khác….haizzz
Quay chở lại với lệnh mẹ vừa ban là phải thi vào Chuyên,tôi không thể làm trái lời mẹ được nhưng chuyện mình đã hứa với Trang là sẽ cùng nàng học chung lớp rồi,cũng không thể thất hứa với nàng được.Lúc này đầu tôi như muốn nổ tung ra nghĩ mọi cánh để làm sao cho vẹn cả đôi đường,làm sao mà vừa dữ lời hứa với T.Trang và cũng không làm trái lời mẹ đây.Nằm trên giường vắt óc suy nghĩ mãi cuối cùng tôi cũng nghĩ ra được một cánh rất chi là liều lĩnh và táo bạo.Đó chính là:tôi sẽ thi vào NKN rồi nói dối bố mẹ là thi chuyên xong bị rớt rồi chuyển hồ sơ về NKN học,cánh này có hơi bất hiếu với bố mẹ nhưng tôi chỉ có thể nghĩ như vậy được thôi không còn cánh nào khác.Tỉ lệ thành công là rất thấp,tôi chỉ cầu mong bố mẹ không về quê để xem tôi thi cử thế nào thôi và ông trời đúng là không phụ lòng người mà đúng vào hôm tôi thi bố mẹ tôi có việc đột xuất phải đi công tác 3 tuần liền. Nên không thể về giám sát tôi thi được.Cuối cùng thì các bạn cũng đã biết rồi đấy tôi đã đạt được ước mơ của mình tôi rất vui.Nhưng đến bây giờ mới biết rằng có một người con gái vì câu nói dối của tôi mà đã rất cô gắng ngày đêm học tập để thi đỗ vào chuyên ngôi trường mà tôi định thi. Lúc này chỉ cảm thấy mình có lỗi với cô nàng nhưng không thể nói lên được, cũng muốn giải thích lắm nhưng hiện tại có vẻ không ổn cho lắm và tôi chọn cách đó là im lặng và cầu mong rằng Linh sẽ bỏ qua cho mình.
Quay lại hiện tại sau câu hỏi ngớ ngẩn của tôi.
- Mình đỗ rồi,đỗ chuyên toán H ạ-Linh nhấn mạnh vào từ chuyên toán,ánh mắt Linh nhìn tôi có vẻ khá là giận dữ.Tôi cũng không biết nên nói sao cho phải nữa vì trong truyện này mình cũng có lỗi, không phải cũng mà rất có lỗi.
- ukm,chúc mừng Linh nha
- nhờ H mà Linh đỗ đấy-Linh trả lời với một giọng điệu pha chút tức giận trong đó.Linh đứng dậy chào anh tôi rồi đi vào nhà không thèm nhìn tôi lấy một cái. Trước hành động đó của Linh thì tôi chỉ biết gọi với theo :
- chiều nhớ 2h30 H lên đón nhé-tôi mong rằng chiều nay mình sẽ cố gắng chuộc lỗi,để tôi không phải áy náy.Nhưng đáp lại với sự kì vọng của tôi là sự im lặng cuả Linh
- con nhỏ đấy bạn mày à-anh tôi sau một hồi làm bù nhìn xem hai đứa tôi nói chuyện cuối cùng cũng lên tiếng
- Vâng bạn thân em
- xinh phết đấy tao mà chưa có Vy thì kiểu gì em này cũng là của tao-ông anh trêu tôi
- Vâng anh giỏi rồi
- hehe tao mà lại,mà mày sao thế nhìn mặt trông như đông shit thế kia
- Không có gì đâu anh..!
Trong đầu tôi lúc này đang cố nghĩ ra cách chuộc lỗi vs Linh.Chắc chỉ còn cách buổi chiều đưa Linh đi chơi thôi nên chiều nay bằng mọi giá tôi sẽ lai Linh đi chơi cho bằng được,nhất định là như thế.Hai anh em ăn xong đứng dậy tính tiền về,tôi cố gắng nhìn vào nhà xem có thấy Linh ở trong không nhưng nhìn lòi cả mắt cũng không nhìn thấy Linh đâu chắc ở trong phòng rồi,thôi kệ để chiều tính.Về nhà lúc này mới 8h30 vẫn còn sớm chán,tôi rủ ông anh chơi vài trận Aoe để giết thời gian.Ngồi đánh với ông một lúc mà éo thắng nổi ông ý ván nào chán quá bỏ ra phòng khách xem tv.Đang xem thì bỗng dưng đt có tin nhắn
H à chiều nay không phải lên đón Linh nữa đâu, Linh có việc bận rồi-thấy vậy tôi rep lại ngay
Linh vừa bảo vs H là chiều Linh không bận gì rồi mà-một lúc sau Linh mới nhắn lại
thì mình có việc đột xuất.Tôi chắc chắn rằng Linh đang nói dối tôi
Linh nói dối H phải không,H không tin đâu
Tin hay ko tuỳ H
Chiều nay nhất đinh H sẽ lai Linh đến nhà H chơi,H nói là sẽ làm-tầm 15p sau Linh mới nhắn lại tôi bằng môt tin nhắn rất ngắn gọn
ukm.Không cần biết là Linh có việc thật hay không chiều nay tôi đã quyết định rồi không có gì làm thay đổi được quyết định của tôi đâu…!!!
OOO
Chap 17:
Ngồi chơi tầm 12h trưa,tôi sang nhà ông anh ăn cơm.Bố mẹ anh rất quý tôi thấy tôi sang là tay bắt mặt mừng,xoa đầu hỏi chuyện liên tục.Ăn cơm xong ngồi nói chuyện với hai bác một lúc rồi về nhà ngủ….
Tít tít tít…tít tít.tít.. bụp dầm vậy là xong cái đồng hồ, chắc lúc nào phải mua cái mới thôi.Dậy VSCN chau chút lại nhan sắc rồi lên xe phóng đến nhà Linh.Đứng ngoài cửa gọi lớn:
- Linh ơi..!!. Một lát sau một bà lão từ trong nhà bước ra
- Cháu tìm Linh có chuyện gì không ??
- Dạ cháu tìm Linh có chút truyện thôi ạ,cho cháu hỏi Linh có ở nhà không bà-Tôi lễ phép cúi đầu chào bà cụ
- Nó đang trên phòng,cháu đợi nó chút nhé để bà lên gọi nó xuống-Nói rồi bà đi vào nhà,một lúc sau bà ra lắc đầu nói với tôi
- Thôi cháu về đi nó bảo là nó đang mệt không muốn gặp ai đâu.
“Tôi đã nói rồi hôm nay không gặp được Linh tôi sẽ không về,đứng ngoài trời lúc này phải tầm 36-37 độ nóng vãi mật nhưng tôi vẫn mặt dày đứng đợi ở ngoài chỉ mong Linh tha thứ”.Bấm số gọi điện cho Linh thì toàn thuê bao, ngồi đợi ngoài trời nắng cháy da cháy thịt được tầm 15p thì bà lão vừa nãy bước ra
- Thôi cháu vào nhà đi sao cứ đứng ngoài này làm gì thế,cảm bây giờ..!!
Tôi đi theo bà vào nhà,ngồi xuống hỏi thăm bà vài câu rồi vào thẳng vấn đề luôn
- Bà cho cháu gặp Linh được được không ạ??
- Thôi được rồi,cháu lên phòng nó đi,nó đang ở trên phòng ý..!!
- Bà dẫn cháu lên được không, cháu không biết phòng của Linh.Rồi bà đưa tôi lên phòng Linh.Đứng ngoài cửa gọi mãi mà không thấy Linh đáp,tôi nói to
-Linh ơi H đây, Linh làm sao thế??.Linh vẫn im lặng.
Đánh liều tôi vặn chốt thấy cửa không đóng vội đẩy cửa lao thẳng vào.
Vào đến nơi thì hiện trước mắt tôi là cô nàng đang nằm ôm gối trên giường, quay mặt vào trong tường,không biết đang ngủ hay đang thức.Tôi vỗ nhẹ vào vai Linh
- Dậy...dậy đi Linh bị sao thế.Vẫn im lặng,tôi bắt đầu cảm thấy khá là khó chịu trong ngườ rồi, liền khéo Linh quay ra.Thấy vậy Linh vội lấy gối che mặt lại
- Linh thức à sao H gọi mãi mà không trả lời thế!!
-....!!
- này nói cho H biết đi,cứ thế này H khó chịu lắm đấy.Rồi tôi quyết định giật cái gối ra khỏi tay Linh.
- Trời ơi Linh làm sao thế sao Linh khóc-Tôi hoảng hồn khi nhìn thấy hai khoé mắt của Linh đỏ hoe.Chẳng lẽ Linh giận mình lắm sao?. Cô nàng chừng mắt nhìn tôi
- H ra khỏi phòng Linh ngay,đi ra mau-Linh nói như hét vào tai tôi.Tôi vội đứng dậy đi ra khỏi phòng, vừa đi vừa suy nghĩsao thế nhỉ đáng lý ra lúc này Linh phải vui vì đã đỗ chuyên chứ sao bây giờ lại thành ra thế này.Tôi ra ngoài đóng cửa lại,rồi ngồi phệt xuống đất tự kỉ.Ngồi chơi game tầm 1h đồng hồ thì cánh cửa phòng của Linh mở ra.
- Ơ H, sao H vẫn còn ở đây-Linh tròn mắt ngạc nhiên,nhìn Linh lúc này khá hơn lúc trước nhiều,chắc cũng bớt giận rồi.
- H đợi Linh mà-tôi cười một cách thân thiện hết sức có thể
- Đợi Linh làm gì ??
- H đã nói với Linh chiều nay dẫn Linh lên nhà H chơi rồi mà,Linh không nhớ sao??
Linh nhìn tôi một lúc rồi nói:
- Haizz, vậy đợi tôi một lát..!!.
Vậy là coi như tôi đã thành công được bước đầu rồI, cho rù hơi khổ một chút.Ngồi đơi Linh tầm 20p cuối cùng cô nàng cũng bước ra.Tôi không còn tin vào mắt mình nữa trước mắt tôi là một cô gái với chiếc áo thun hồng và quần sóc ngắn lộ ra cặp đùi trắng nõn,dáng người chuẩn,cao tầm 1m6,mái tóc đen bóng mượt duỗi thẳng,tóc mái rẽ sang hai bên làm lộ ra khuân mặt vline trắng hồng dạng dỡ,đôi mắt đen láy nhìn trông khá sắc sảo với một cái kính cận to đùng nhìn trông cute v~.Tất cả những điều này đã tạo nên một nét đẹp tuyệt diệu.Lúc này tôi ko biết nên tả sao cho phải nữa Linh rất đẹp.Giữa Trang và Linh nếu ai hỏi tôi rằng ai xinh hơn thì tôi sẽ trả lời là bằng nhau,bởi vì giữa hai cô nàng này ai cũng đều có nét đẹp riêng của mình.Linh thì toát ra một cái đẹp huyền ảo quý phái có chút già rặn hơn Trang,còn nét đẹp cuả Trang là nhí nhảnh,cute,đáng yêu có đôi chút trẻ con trong đó.Mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười không ai thua kém ai.
- nhìn chán chưa,hay thôi không đi nữa
- ukm..ơ đi chứ-tôi ấp úng trả lời
Xuống nhà chào 2 bác với bà cụ vừa nãy rồi lai Linh đi.Trên đường đi rất nhiều ánh mắt rồn hết về phía chúng tôi,nói đúng hơn là về phía Linh,nhưng tôi thấy Linh cũng không có gì là ngại ngùng cả trái ngược hẳn với Trang. Đến nhà tôi dựng xe mời Linh vào nhà
- Ô nhà H đây à đẹp thế-Linh vừa nói vừa ngó nghiên xung quanh.Tôi dẫn Linh đi khắp ngõ ngách trong nhà. Rồi hai đứa ngồi chơi một lúc xong tôi dủ cô nàng đi dạo.Dẫn Linh đi trên con đường mà tôi với Trang hay đi hóng mát vào những buổi chiều tà mát mẻ,Linh tỏ vẻ khá thích thú.Rồi tôi dừng xe lại đúng nơi mà tôi vs Trang hai đứa hay ngồi ngắm mặt trời lặn.Ngồi xuống hàng cỏ xanh mướt bên cạnh bờ sông,hóng những cơn gió chiều thoáng qua đôi mắt nhìn về phía mặt trời sắp khuất sau những ngọn núi, cảm giác lúc này thật yên bình, Linh đi lại ngồi xuống cạnh tôi.
- Mặt trời nhìn đẹp quá H ha!!-Linh quay sang nhìn tôi cười tươi
- ukm rất đẹp-tôi vẫn nhìn về bầu trời cảm nhận cái đẹp của bầu trời lúc hoàng hôn đúng là tuyệt đẹp
- cảm ơn H về buổi chiều này nha
- Không có gì,mà thật ra những điều H làm là chỉ mong Linh tha thứ cho H thôi-Tôi nhỏ nhẹ nói
- Về việc H nói dối Linh à..!
-ukm..!-Tôi trả lời
Sau đó tôi bắt đầu câu truyện, nói về việc vì sao lúc đó Linh hỏi tôi lại trả lời là trường chuyên chứ không phải là NKN.
- Mình cũng nghĩ rồi không sao đâu, thỉnh thoảng chúng mình nói chuyện qua điện thoại cũng được mà..!!
- ukm..!.
Rồi một khoảng lăng xuất hiện,hai đứa cùng nhìn về phía mặt trời lặn.Nó rất giống những gì trước khi yêu Trang tôi và nàng cũng hay như vậy, những khoảng lặng đáng sợ…..Khi mặt trời khuất sau những dãy núi thì cũng là lúc tôi đứng dậy chuẩn bị lai Linh về.Trên đường về hai đứa không nói truyện với nhau một câu nào cả tôi cảm nhận được Linh đang khẽ dựa vào lưng mình cho tới khi tới nhà cô nàng.
- Linh về nhé..!
Ngay sau câu nói của tôi thì bỗng dưng tôi cảm nhân được từ phía sau có người ôm chặt lấy mình,thỏ thẻ nói:
- Linh sẽ không học ở chuyên đâu..!
Lúc này tôi rất ngạc nhiên vì hành động của Linh.Đơ người ra một lúc không nói được câu nào cả.Xong Linh buông tôi ra rồi bước xuống xe
- Linh vào nhà đây H về nhé-Linh cười tươi nhìn tôi.
- Ukm..H về đây..bye!-tôi ấp úng trả lời.
Trên đường về tôi không ngừng suy nghĩ về cái ôm cuả Linh vừa rồi,một cảm giác rất khó tả,tôi cũng không hiểu sao Linh lại hành động như vậy nữa không lẽ Linh thích mình,không không thể như thế được, tôi với Linh chỉ là bạn bè chơi thân với nhau từ nhỏ thôi làm gì có truyện yêu đương ở đây được chắc chắn là không thể như vậy được,....
Về đến nhà tôi lao luôn lên giường nắm mắt suy nghĩ về nhưng việc vừa rồi...Nằm nghỉ ngơi gần đến giờ cơm tối thì tiếng chuông điên thoại reo,Trang đang gọi tôi
- Alo,anh nghe đây..!!
- Anh có bận gì không anh sang nhà em ăn cơm nhé,em làm nhiều món ngon lắm!!
- ok tí nữa anh sang
- hì,anh sang mau nhé em đợi
- ukm anh sang ngay đây.
Thôi tạm gác chuyện này qua một bên đã.Xin phép hai bác xong tôi phóng xe sang nhà Trang đến nơi thấy nàng đang đứng ngoài cổng đợi tôi từ khi nào.
- Hì anh vào nhà đi-Trang mỉm cười nhìn tôi.
Sao tự dưng tôi cảm nhận thấy Trang lạ lạ sao ý không như mọi khi.Vào nhà thì tôi suýt nữa ngã ngửa, trên bàn bao nhiêu là đồ ăn.
- Trời em làm gì mà nhiều thế này ăn sao nổi-tôi thở dài ngao ngán
- có ai bắt anh ăn hết đâu, thôi ngồi xuống ăn đi.
Trang lăng xăng đẩy tôi ngồi xuống,gắp thức ăn cho tôi liên tục
- Thôi để anh tự gắp được rồi em cứ ăn đi-tôi nhìn Trang cười một cái.Trong bữa ăn gần như tôi với Trang khôg nói truyện với nhau một câu nào cả, cũng không hiểu tại sao nữa, có lẽ lúc này trong đầu tôi vẫn còn suy nghĩ về hành đọng của Linh, còn về phía Trang thì thấy tôi suy tư nên nàng cũng biết ý không muốn phá tan dòng suy nghĩ trong đầu tôi…rồI cho tới khi gần xong bữa cơm thì Trang mới lên tiếng :
- anh sao thế có truyện gì à ??
- Không,không có truyện gì đâu em
- thế sao em thấy anh lạ lắm
- Không có truyện gì đâu trả là tự dưng anh thấy hơi mệt thôi-tôi chối bay chối biến
- anh mệt thì ăn cơm xong đi ngủ sớm đi
- ukm anh cũng đang định thế...!
Ăn xong tôi bị Trang bắt lên phòng ngủ luôn cho đỡ mệt, định ở lại giúp nàng rọn dẹp nhưng không được.Leo lên phòng đóng cửa lại ngả người xuống giường,nằm nghỉ được tầm 30p thì có tiếng gõ cửa
- ai đấy..?
- em đây,em vào được không -giọng nói nhỏ nhẹ của Trang
- ukm em vào đi.
Nói xong nàng đẩy cửa bước vào, rồi nằm sát cạnh tôi:
- anh đỡ mệt chưa..?
- hì,cũng đỡ rồi.
Hai đứa nằm đối quay mặt vào nhau, mặt đối mặt, Trang nhìn thẳng vào mắt tôi rồi nói :
- anh có chuyện gì muốn nói với em không ?
Tôi nghĩ ngợi một lúc vì câu hỏi khá bất ngờ của Trang
- không em à
- ukm............!
- anh này..!
- sao em?
- anh có yêu em không ?
- sao em lại hỏi như vậy,đương nhiên là có rồi
- yêu nhiều không ?
- anh yêu em rất nhiều
- anh sẽ mãi mãi yêu em chứ??
- ngốc ak,anh sẽ mãi mãi yêu em!!.
Trang cười tươi tỏ vẻ hạnh phúc rồi bất chợt vòng tay vào cô tôi rồi dướng người lại,khê sát làn môi hồng mềm mại vào môi tôi.Tôi thoáng giật mình rồi đáp trả nàng một cách nồng nhiệt. Được một lúc Trang buông tay ra rồi luồn qua eo tôi ôm chặt,đầu nàng rụi rụi vào ngực tôi
- em hạnh phúc lắm anh ạ
- anh cũng vậy.....anh nhất định sẽ cưới em làm vợ, anh hứ đấy..!!
- Hì em sẽ đợi anh...!!
Một cảm giác vô cùng hạnh phúc và ấm cúng đang bao quanh chúng tôi,cảm giác tôi với Trang lúc này như là hai vợ chồng mới cưới vậy.Tôi biết rằng bây giờ nói đến chuyện cưới xin là rất sớm nhưng chắc chắn một điều là người vợ tương lai của tôi không ai khác chính là Trang,cho dù mai này có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa tôi sẽ mãi yêu Trang đến hết cuộc đời chắc chắn là như vậy....!!!!!!!!!!
OOO
Chap 18: Ngoại Truyện 1:Thời thơ ấu của tôi
Mỗi chúng ta khi lớn lên, đều bỏ lại đằng sau mình một thời thơ ấu biết bao kỉ niệm buồn vui lẫn lộn.Chắc hẳng nhưng kỉ niệm đó sẽ luôn in đậm vào trái tim của mỗi chúng ta và tôi cũng không ngoại lệ
- Con chào bác-Giọng nói ngọng líu ngọng lô cuả bé Bông(Linh)
- Bon(tôi) ơi bé Bông sang chơi này..!!-mẹ tôi gọi
- dạ vâng,con đang xem siêu nhân bảo Bông vào đây đi mẹ
- Bon làm gì thế-bé Bông hỏi tôi.
Trên tay đang cầm cái hộp gì đó màu đen
- Bon đang xem siêu nhân, Bông ngồi đây xem cùng đi-Tôi lăng xăng kéo Bông ngồi xuống
- Bông đang cầm hộp gì đó
- Socola đấy mẹ Bông mới mua, Bon ăn này ngon lắm.Nói rồi Bông mở hộp Socola ra nhìn trông hoa hết cả mắt vì sự hấp dẫn của mấy thanh Socola này.
- Ngon quá Bông ạ-Tôi vừa ăn vừa tấm tắc khen ngon.Hai đứa ngồi xem siêu nhân một lúc cũng chán, tôi rủ Bông lên phòng chơi đồ chơi
- Hôm nay chơi bán đồ hàng đi Bon chơi siêu nhân mãi chán lắm-Bông khều tay tôi
- chơi bán đồ hàng chán hơn hay là mình chơi trò gì khác đi
- Trò gì ?
Hai đứa ngồi nghĩ ngợi một lúc cuối cùng cũng nảy ra một ý tưởng
- Hay là hai đứa mình chơi trò cô dâu chú rể đi-Tôi hào hứng đề nghị
- Nghe hấp dẫn đấy chơi luôn..!!-Bông cười để lộ ra hàm răng sún trông rất duyên
- Đợi Bon tí để Bon sang phòng mẹ lấy ô tô sang nhé.Tôi chạy lon ton sang phòng bố mẹ đẩy chiếc xe đồ chơi về phòng mình
- Phù mệt quá,xe này bố mẹ Bon mới mua,hai đứa mình ngồi lên chắc cũng vừa đấy
- Nhìn đẹp quá Bon ha,nhưng mà Bông thấy thiếu thiếu cái gì ý-Bông mặt nhăn lại ra vẻ suy nghĩ
- Thiếu cái gì Bông?
- ak Bông nhớ rồi ôtô đón dâu phải có hoa để trang trí
- ukm ha!!Bon cũng quên mất,bây giờ hai đứa mình cùng trang trí thôi,à nhưng mà nhà Bon không có hoa-Tôi sực nhớ ra một điều khá là quan trọng.
- Để Bông về nhà lấy, nhà Bông nhiều hoa lắm.
Nói rồi Bông đứng dậy chạy một mạch về nhà.Qua đây tôi giới thiệu luôn về gia đình nhà Bông.Từ nhà tôi đến nhà Bông cách nhau cũng khá xa, tôi nhớ không nhầm là dơi vào khoảng từ 20-25 bước chân gì đấy.Bố mẹ Bông đều làm bác sỹ cả.Do bố Bông ngày xưa là anh em kết nghĩa vườn ổi với bố tôi nên hai người cứ lúc nào rảnh dỗi là mời sang nha nhau ăn cơm.Tôi với Bông chơi thân với nhau từ nhỏ, chỉ cần tìm thấy tôi là kiểu gì cũng thấy bé Bông,chúng tôi như hình với bóng vậy.Chính vì thế bố mẹ hai nhà cũng trêu là mai này sẽ ghép đôi cho hai đứa thành vợ chồng.Tôi nghe chỉ cười nhe nhửn vì hồi đấy còn bé có biết cái vẹo gì đâu cứ thấy mọi người cười là tôi cười theo.
- Đây hoa đây đẹp không Bon-Bông hớn hở đưa tôi bó hoa
- Nhiều hoa quá thôi vào việc luôn đi.
Hai đứa ngồi trang trí môt hồi cuối cùng cũng xong.Vậy là đám cưới chuẩn bị bắt đầu.Đáng nhẽ ra trò này phải nhiều người chơi mới vui nhưng do khu của tôi đang sống có rất ít trẻ con,mà toàn mấy đứa hơn tôi tầm 4-5 tuổi thôi nên cũng không muốn chơi, với cả sợ bọn nó bắt nạt nên toàn ở nha chơi vs Bông.Mà cũng thấy làm lạ Bông cũng chả chơi với bất cứ đứa trẻ nào trong xóm cả ngoại trừ tôi ra.Quay lại hiện tại:Lúc này đám cưới của hai chúng tôi được diễn ra một cách hết sức là vui vẻ trước sự chứng kiến của mấy con siêu nhân và búp bê.
- Mời cô dâu lên xe-tôi bắt chiếc y như trong mấy bô phim bố mẹ tôi hay xem
- Hihi-Bông cười tươi ra vẻ thích thú lắm
- én én..!-Tôi vờ giả giọng ô tô rồi đạp phanh lái đi(Ôtô của tôi chạy bằng điện đi cũng khá êm).Tôi lái đi vòng quanh phòng rồi phóng ra ngoài, đến gần cầu thang “ôi cái đệt”tôi nhỡ tay lao thẳng đầu ôtô xuống cầu thang.Vù...bụp..bụp..bụp...dầm
- Hu...hu...đau quá ...huhu- Cả hai đứa nằm lăn lóc dưới thềm nhà ra sức gào thét.Mẹ tôi đang nấu cơm thì thấy vậy chạy nhanh lên nhà xem
- Trời ơi hai đứa sao thế này,có bị làm sao không-mẹ tôi hốt hoảng đỡ hai đứa dậy.Tôi thì dính sứt cằm chảy máu tay vs biêu đầu con Bông nhẹ hơn một ít là chỉ bị chảy máu tay vs sưng đầu.Bố Bông chữa xong mấy vết thương của hai đứa rồi cười nói:
- Hai đứa đám cưới gì mà rủ nhau lao xuống cầu thang thế ..!!
- Cháu bị quyệt lái-Tôi trả lời
- Rồi từ sau cẩn thận,đừng chơi như thế nữa nghe chưa-Bố Bông nhiêm mặt nhìn hai đứa tôi
- Dạ vâng bọn con biết lỗi rồi..!-Cả hai đứa đồng thanh đáp.
Vậy là sau vụ tai nạn này là tôi vs Bông cạch sít không bao giờ giám chơi ở trên cầu thang nữa.Những ngày sau đó mọi truyện diễn ra bình thường, sáng Bông sang nhà tôi chơi,chiều Bông ở nhà đợi tôi sang,tối ngủ sớm ngày mai chơi tiếp.Vòng quỹ đạo lặp đi lặp lại cho đến khi đi học lớp một,thời gian chơi bời bị hạn chế thay vào đó là những ngày tháng học tập đầy vất vả cho đến khi tôi học hết lớp 5.....
Đang ngồi chơi Aoe thì bố gọi
- Bon ơi lại đây bố bảo đây-Bô vẫy tay ra hiệu.Đang vui thì đứt dây đàntôi lẩm bẩm trong đầu.
- Dạ con đây,có truyện gì không bố??
- Mày có thích về quyê học không ?
- Học ở quê ak..!-Tôi hỏi lại bố tôi để chắc chắn mình không nghe nhầm
- Ukm về quê học-Bố tôi nhắc lại
- Không, con không thích,về quê chơi vài ngày thì được chứ còn học ở đấy luôn thì không được đâu bố ạ-Tôi lắc đầu quầy quậy.
- Nghe bố nói này,mày cũng biết rồi đấy bố mẹ suốt ngày bận dộn công việc thỉnh thoảng mới về nhà,rồi lại còn cả em mày nữa bố mẹ thấy mày cũng lớn rồi(mới lớp 5 thì lớn cái vẹo gì-tôi nghĩ thầm trong bụng)sợ mày suốt ngày ở nhà chơi lêu lổng bố mẹ không quản được,nên muốn mày về quê cho bố mẹ yên tâm hơn...bala..bala.Bố tôi nói một tràng nghe ù hết cả lỗ tai.
- Đấy bố nói rồi còn mày nghĩ sao thì nghĩ ngày mai trả lời cho bố biết..!!
- Dạ vâng ak!!.Một lúc sau Bông sang nhà tôi tay cầm quyển sách
- Dạ con chào bác ak-Bông cúi đầu lễ phép chào bố tôi
- Bông sang à con vào nha đi-Bố tôi cười
- Dạ vâng -Bông cười rồi bước vào.Ngồi chơi một lúc thì Bông nhìn sang tôi nói:
- H lên phòng Linh hỏi bài với..!!
- Ukm.Vậy là tôi vs Bông sách đít chạy lên phòng
- Đâu bài nào Bông hỏi đi
- H mà cứ gọi Linh là Bông nữa thì đừng có trách Linh vui tính-Bông lấy tay nhứ nhứ nắm đấm vào mặt tôi
- Hihi thôi được rồi không trêu nữa đâu bài nào Linh hỏi đi
- Đây bài này bài này với cả bài này nữa-Linh chỉ tôi 3-4 bài liền
- Sao nhiều thế?-Tôi hoảng hồn kêu than
-Thì toàn bài khó thôi Linh không làm không mới hỏi H chứ.Ngồi nghĩ nát óc hơn tiếng đồng hồ cuối cùng cũng xong
- Hì cảm ơn H nhé-Bông tươi cười nhìn tôi
- Linh này H có chuyện này muốn nói?
- Chuyện gì mà nghe nghiệm trọng vậy ??
Thế là tôi kể truyện vừa rồi cho Bông nghe,nói xong thì thấy nét mặt của Bông thoáng buồn
- Thế bây giờ H định thế nào?-Bông hỏi tôi
- Chắc H phải nghe theo bố mẹ thôi-Tôi khẽ nói
- ukm.....!-Bông thở dài rồi đứng dậy ra về
Từ hôm đó cho đến lúc tôi chuẩn bị lên đường về quê học thì mới thấy Bông sang nha tôi
- Bông sang chơi à-Tôi cười nhìn Bông
- Tôi tên Linh chứ không phải Bông
- Hì,ukm thì Linh
- H chuẩn bị đi rồi ak?-Linh hỏi tôi
- Ukm H chuẩn bị đi
- Về quê nhớ thỉnh thoảng gọi điện về nhé
- Trời làm gì mà ghê vậy,hay là Linh về quê học cùng H đi-Tôi cười trêu Bông.Nhưng Bông không đáp lại lời tôi nói.(Tưởng chừng câu nói của tôi chỉ là đùa cợt thôi ai ngờ Linh về thật,đúng vào đầu học kì hai của năm lớp 6 Linh chuyển về quê học cùng tôi nhưng khác lớp nên thỉnh thoảng hai đứa cũng sang lớp nhau nói chuyện, chính vì điều đó khiến cho Trang có vể không vừa ý với cô bạn này lắm, chắc là ghen)
- Đi thôi con bố đang đợi kìa-mẹ tôi giục
- Dạ vâng ak!,mình về quê đây Linh ở nhà mạnh giỏi nhé Hihi
- Ukm….!!!
Vậy là kết thúc những năm tháng học tập ở thành phố.Chắc rằng những kỉ niệm thời ấu thơ này của tôi và Bông sẽ in sâu trong tâm trí của cả hai đứa.
P/s:Chap này do nói về hồi nhỏ nên tồi cũng không nhớ dõ cho lắm nên mong các thím thông cảm..!!
OOO
Chap 19:Ngoại truyện 2:Kì nghỉ hè cuối năm lớp 9(part 1)
Sau khi thi cấp ba xong tôi và Trang có một tuần nghỉ ngơi thư giãn hết sức thoảI mái và vui vẻ.Cứ mỗi buổi chiều là tôi lại chở Trang đi ngắm hoàng hôn,hai đứa cùng nhau đi trên con đường cạnh bờ sông mát mẻ và rất đỗi yên bình cảm giác trong người thật là sảng khoái mỗi khi ra đây.Đang ngẩng mặt lên ngắm bầu trời lúc chiều tà thì Trang hỏi tôi
- Mặt trời đẹp quá anh ha..!!
- Ukm rất đẹp..!!
-…!
- Em này nếu em có một điều ước thì em sẽ ước gì?-Tôi quay sang hỏi Trang
- Hì,em sẽ ước chúng mình được học chung lớp-Trang mỉm cười nhìn tôi
- Uầy...đã ước thì phải ước cái gì đó hay hay vào chứ..!
-Thế nếu anh có một điều ước thì anh ước điều gì..??-Trang nhìn tôi chăm chú
- Ukm,để anh nghĩ đã
- Nếu anh có một điều ước thì anh sẽ ước ngay bây giờ chúng mình là vợ chồng,hjhj-tôi nhe răng cười khoái chí
- Khiếp,bây giờ mà đã nghĩ đến truyện đấy rồi à-Trang cười,đánh nhẹ vào vai tôi
- Đương nhiên rồi phải nghĩ cho tương lai chúng mình chứ chứ..!!
- Nhưng mà hơi sớm đấy
- Thì thế nên anh mới ước là ngay bây giờ chúng mình là vợ chồng mà hìhì-Tôi véo mũi Trang
- Hứ đau...anh không phải lợi dụng.
Nàng tựa đầu vào vai tôi,cả hai cùng nhìn về phía mặt trời lặn,một cảm giác rất yên bình và ấm áp...
- Em này, ngày mai là anh về HN rồi đây...!!-Tay tôi vốt lên mái tóc bóng mượt của nàng
- Anh về có lâu không..??
- Chắc cũng phải hết hè em ạ
- Trời sao lâu thế-Trang ngẩng mặt lên nhìn tôi
- Hì,thì anh về chơi với bố mẹ chứ học ở đây suốt rồi còn gì nữa..!!
- Nhưng...-Trang định nói gì đó xong thôi
- Mình vẫn nói truyện với nhau qua điện thoại được mà em
- Anh nhớ đấy về cái là gọi điện cho em biết nghe chưa..!!-Trang nháy mắt nhìn tôi
- Ok anh hứa,ngày nào cũng gọi luôn-Tôi cười rồi véo mũi nàng cái nhìn Trang lúc đó đáng yêu cực
- Hừ,anh nhớ đây..!!
- ok anh nhớ mà,về đấy anh cũng nhớ em lắm chứ có sung sướng gì đâu
- Thật ko?-Trang nhìn thẳng vào mắt tôi ra vẻ không tin
- Đương nhiên là thật rồi,anh xa em một ngày cảm tưởng như là xa em 24 tiếng ý Hihi-tôi cười
- Hừ,anh giám trêu em à-Nói rồi Trang quay ngắc mặt đi
- Uây…anh đùa tí thôi mà-Tôi kéo Trang lại gần tôi.
-Thôi cũng muộn rồi về thôi em..!
Trên đường đi Trang không hề nói truyện vs tôi một câu nào cả.Thấy lạ tôi quay lại hỏi:
-Sao im thế cô nương,có truyện gì ak??
-Không,làm gì có truyện gì đâu anh-Trang đáp vội
-Thế sao tự nhiên im thế?
-.....!!.Trang không đáp lời tôi mà thay vào đó là một khoảng lặng xuất hiện,chở Trang đến nhà
- em về nhé..!!-Tôi cười tươi nhìn nàng
- vâng anh về,em vào nhà đây..!-Nói rồi Trang bước nhanh vào nha.
Tôi ngơ ngác không hiểu truyện gì đang xảy ra.
Về nha thấy bà tôi vs ông anh đang ngồi phong khách xem tv.
- cháu chào bà,em chào đại ca..!
- ukm,tắm rửa đi để chuẩn bị ăn cơm-bà tôi nói.
Tắm rửa xong ra ngoài đã thấy bà ngồi sơi cơm rồi,ăn xong tôi rọn dẹp hộ bà một lúc rồi lên nhà xem tv.
- Đây đồ đạc của mày tao thu rọn xong hết rồi ngày mai chỉ việc đi thôi-Bà tôi nói vọng từ trong phòng
- Dạ vâng ak,mà bố mẹ cháu bảo về đón cháu hay là bắt xe khách hả bà
- Ngày mai mày đi cùng thằng Anh nó đưa mày về xong xuống đấy chơi vài bữa luôn-Bà tôi vừa nói vừa dã chầu
- Oh thế à vui đây..!!Tôi mừng rỡ khi biết tin ông anh cũng xuống nhà tôi chơi.Ngồi xem tv tầm khoảng hơn 9h thì đt tôi có tin nhắn
Anh ngủ chưa??,là tin của Trang
Hì mới sớm mà,anh chưa ngủ
em hỏi thăm thôi
Em ở nhà vui vẻ nhé,anh sẽ cố về quê sớm,chứ ở dưới đây lâu anh nhớ em lắm Hihi
thật nha anh nói là phải dữ lời đấy.Như là chỉ đợi có vậy Trang rep lại ngay.Bây giờ tôi mới lơ mơ đoán ra là sao hồi chiều trên đường về Trang ko nói truyện vs mình.
ok anh hứa,mà em thích cái gì để anh mua
em cũng khong biết nữa,nói chung là anh cứ về càng sớm càng tốt ko cần phải mua quà cho em đâu.Giờ thì tôi mới hiểu được hết tấm lòng của Trang dành cho tôi là lớn đến chừng nào.Chính vì điều này mà tôi lại càng yêu cô nàng này nhiều hơn.
về nhà lâu thế này,em có nhớ anh ko?-Tôi thử hỏi xem nàng phản ứng sao.
Không
Ái dà được nhớ đấy,nói thế thì anh ở dưới đây luôn ko về nữa
anh cứ thử xem
Đang muốn thử đây.Nhắn xong đợi hơn 15p mà nàng ko rep lại
Này giận ak.Cũng không thấy có phản hồi gì
Anh đùa đấy,không về khéo anh chết vì nhớ em mất
Đơi tầm 5p sau Trang rep lại
Nhớ nhiều ko
Nhiều,nhiều lắm
Như bắt được vang tôi rep lại ngay
Nhiều đến mức nào
Nhiều đến mức không thể tả nổi cái nhiều của nó
Thôi đi ông tướng,ông không phải nịnh tôi đâu
anh nói thật mà,Hihi.Vậy là hai đứa bắt đầu cuộc nói chuyện y như mọi ngày,chuyện trên trời dưới biển đến quân sự,tình hình thị trường quốc tế...Bla..bala.Tất cả những truyện đó đều được chúng tôi cho vào làm chủ đề cho cuộc đối thoại giữa hai đứa.Ngồi nhắn tin một hồi mà gãy hết cả mấy đầu ngón tay.
Muộn rồi đấy anh đi ngủ đi ngày mai còn về
Ukm thế thôi chào em nhé,chúc em ngủ ngon mơ thấy anh nha,Hihi
anh cũng thế nha.
Kết thúc cuộc nói chuyện cảm giác lúc này đối vs tôi thật sự không thể ta được.bằng lời.Một cảm giác hạnh phúc khi được người yêu quan tâm và nhớ nhung....!!!
P/s:Dạo này em thua độ nhiều quá với cả vừa hôm qua đội bóng của em bị loại nên em cũng không có cảm xúc để viết được một câu truyện như mình mong muốn.Nếu các bạn thấy câu truyện của mình nhàm vs cả văn vẻ lủng củng thì cho em xin lỗi nhé…..!!
OOO
Chap 20:Ngoai truyện 3 :Kì nghỉ hè cuối năm lớp 9(Part 2)
Sáng hôm sau bà tôi bắt dậy từ 5h sáng để chuẩn bị lên đường.Mới ngủ dậy mắt nắm mắt mở lết thân vào phòng tắm VSCN xong xuôi ngồi ăn sáng một lúc thấy ông anh đỗ xe trước cửa nhà bóp còi inh ỏi
- Thằng Anh nó đợi kìa ăn mau lên để còn đi-Bà tôi giục.
- Vâng cháu biết rồi.Tôi cố đút vài mẩu bánh vào mồm vội vã xách valy lên đường.
- Cháu về đây bà ak,bà ở nhà mạnh khoẻ nhen-Tôi nắm lấy tay bà
-Ukm,đi đứng cho cẩn thận đấy bảo thằng Anh đi chậm thôi nghe chưa-Bà tôi dặn dò khoe mắt bà hơi ướt
- Vâng cháu biết rồi mà bà..!!-tôi cười tươi nhìn bà
- Thằng ôn kia nhanh mẹ mày lên-Ông anh tôi la
- Rồi em đang ra đây,cháu chào bà nhé cháu đi đây,bà nhớ ở nhà giữ dìn sức khoẻ nha bà hết hè cháu lại về..!!
-Ukm...!!.Nói xong tôi lao ra xe thật nhanh không ông anh lại kêu.Ra đến xe thì thấy ông vs chị.Vy đang ngồi chễm chệ trong xe rồi
- Ơ chị Vy,chị cũng đi HN ak..??-tôi ngạc nhiên
- H ak,hôm nay cũng đi HN xuống nhà em chơi xem sao hì-Chị nhìn tôi cười tươi
-Thôi nhanh mẹ lên muộn rồi đấy-Ông anh lại giục.
Lên xe tôi chủ động ngồi xuống hàng ghế sau để tạo không gian riêng cho hai anh chị dễ nói chuyện.Xe bắt đâu lăn bánh.Hình ảnh trên cửa kính bắt đầu chuyển động.Ngôi nhà màu xanh hai tầng dần dần bị bỏ lại ở phía sau.Cây cối,cánh đồng,những ngôi nhà cấp 4 đơn sơ mộc mạc dần dần biến mất và thay vào đó là những tòa nhà cao trọc trời,dòng người qua lại đông đúc,tiếng còi xe ầm ĩ hiện dõ lên một thành phố đúng nghĩa của nó…...Đi tầm gần 2h đồng hồ cuối cùng cũng đến nhà. Ngôi nhà bốn tầng màu tím quen thuộc hiện ra trước mắt tôi.Dừng xe trước cổng nhà đã thấy mẹ tôi đứng ở đó rồi.Bước xuống xe tôi lao tới ôm chầm lấy mẹ tôi
- Con chào mẹ..!!
- Chúng cháu chào mợ ak-Cả ông anh lẫn chị Vy cúi đầu chào mẹ tôi
-Ukm, mấy đứa vào nhà nghỉ đi,đi đường chắc mệt lắm rồi nhỉ-Mẹ tôi nở nụ cười hiền hậu
Bước vào nhà là tôi lao ngay lên phòng cất Valy rồi tắm rửa,nghỉ ngơi một lúc rồi xuống nhà.Xuống đến nới thấy ông anh đang ngồi xem tv,tôi hỏi ngay
- Ơ đại ca,mẹ em đâu rồi..!!
- Mẹ mày vs vợ tao đi chợ rồi,ngồi đây chơi vs tao.Tôi đi lại ngồi xuống cùng ông anh
Hai thằng đang ngồi xem tv thì thấy có tiếng xe ôtô đỗ trước cửa nhà.
- Mày ra xem ai-ông anh sai tôi.Đang định ra thì có người chạy vào,hoá ra là thằng Nam(em ruột tôi).
- Em chào anh Anh,anh mới xuống chơi à-Nó lao luôn lại chỗ ông anh tôi
- Ukm,anh mới về thôi,thế bố mày đâu?
- Đang cất xe ak,đợi tí nữa bố em vào
- Anh mày ngồi đây từ nãy giờ mà mày không thèm đoái hoài gì đến à thằng ôn kia-Tôi lườm nó
- hì, em quên,em chào đại ca ak..!
- Tốt,từ giờ mà thế nữa thì biết tay tao đấy-Tôi dọa.Đúng lúc đó bố tôi bước từ ngoài vào,nhìn thấy bọn tôi tươi cười nói:
- Mấy đứa về rồi ak..!
- Dạ con chào bố,cháu cậu-Tôi và ông amh đứng dậy lễ phép chào
- Ukm,ngồi chơi đi để cậu lên phòng thay đồ đã vừa đi chơi về xong.Nói rồi ông lên phòng thay đồ bỏ lại ba đứa tôi ngồi dưới nhà xem tv
- Mày vs bố vừa đi đâu đấy..!-Tôi tò mò hỏi thằng Nam
- Bố vs em đi ăn sáng cùng bác B,ak còn có cả chị Linh nữa đấy..!!-Nó khoe
- Linh về từ hồi nào thế-Tôi ngạc nhiên
- Về từ tuần trước rồi,mấy lần chị ý sang đây hỏi thăm xem anh đã về chưa đấy
- ukm..!!-Tôi gật đầu
Ngồi chơi một lúc thì thấy mẹ tôi vs chị Vy đi chợ về.Trong bữa cơm,mọi người ngồi ăn nói truyện vs nhau rất vui vẻ.Đang ăn thì tự nhiên bố quay sang nhìn tôi hỏi
- H,mày thi cử thế nào rồi có đỗ chuyên ko?.Trước câu hỏi đột ngột này của bố tôi,tôi đơ người ra một lúc rồi mới ấp úng trả lời
- Dạ…con…rớt rồi..!!
- Sao thế mày bao nhiêu điểm mà rớt-Bố tôi nhăn mặt nhìn tôi
- Dạ con được 38đ chuyên lấy 38,5đ ạ..!!-Tôi nói dối một cách trắng chợn.Thấy không khí có vẻ căng thẳng mẹ tôi xen vào nói:
- Thôi đã vậy rồi thì thôi,học ở NKN cũng được cốt là mày phải chịu học thì mai sau mới đỗ đại học được chứ,còn mày mà không chịu học thì trường nào cũng thế thôi-mẹ tôi an ủi
- Dạ vâng con biết rồi ak-tôi cúi đầu xuống ra vẻ biết lỗi,thầm cảm ơn mẹ đã cứu giá kịp thời
-Thôi ăn tiếp đi-Mẹ tôi nói-ăn cái này này chị Vy nấu đây,ăn xem có ngon không
May mà có mẹ tôi cứu cánh chứ mà để nói nhiều về truyện này nữa linh tinh khéo tôi bị lộ thì khổ. Sau khi tính tra khảo thằng con giời đánh của mình bất thành thì bố tôi chuyển chủ đề
- Thế cháu với thằng Anh quen nhau lâu chưa-Bố tôi quay sang hỏi chị Vy
- Dạ cũng hơn một năm.rồi ak-Chị Vy lễ phép trả lời
-Ukm,thằng Anh nhà chú quen được cháu là có phúc lắm đây-Bô tôi cười nói
- Dạ bác cứ nói quá-Chị Vy thoáng đỏ mặt.
Ăn xong chị Vy vs mẹ tôi dọn dẹp,còn lại bố ông anh tôi vs thằng Nam lên nhà uống nước trè hàn hương tâm sự.
- Hai đứa đứa ở đây chơi lâu lâu rồi về nhé,chứ mấy khi mày xuống nhà chú chơi-Bố tôi đề nghị
- Dạ để khi khác đi chú ạ chiều nay cháu vs Vy phải ra trường mất rồi
- Chiều nay đi luôn rồi à,sao đi sớm thế ở lại đây chơi vài bữa xong đi sau
- Cháu cũng muốn ở lắm nhưng mà có việc ́mất rồi ak,để hôm khác cháu lại tới
- ukm thôi thì mày đã nói thế thì để hôm khác cũng được…!.
Ngồi xem phim ăn hoa quả xong tôi phóng thẳng lên giường ngủ.Đang chuẩn bị chợp mắt đt có tin nhắn
anh về đến nhà chưa
em ak,anh đến nơi rồi
đi đường về có mệt ko anh
Cũng bình thường em ak
Bác bá vẫn khỏe chứ.Trang hỏi tôi một cách rồn dập
Bố mẹ anh vẫn khoẻ,mà em đang làm gì đấy
Em đang xem phim
Lại Tom&Jerry ak
Hì,đúng rồi đấy
Lớn đầu rồi mà vẫn còn xem phim con nít
Em thích xem đấy thì làm sao,lêu
ái dà giám bật anh à được đấy,đợi bao giờ anh về thì em khắc biết
Đang đợi đây lêu lêu
Nhớ mặt đấy
Hihi nhớ mặt lắm rồi,mà anh đang làm gì đấy.
Anh đang chuẩn bị đi ngủ trưa-Tôi thật thà đáp
Vậy anh ngủ đi,đi đường chắc mệt lắm anh nhỉ
Hì em quan tâm anh thế
Hứ ai thèm quan tâm anh,đấy là hỏi thăm thôi
Anh biết,thôi anh đi ngủ đây chào em nhé
Vâng,anh ngủ ngon ạ
Ngoan,anh thương
Oẹ oẹ,thôi ngủ đi.
Cất điện thoại chợp mắt một lúc tôi đạ chìm sâu vào giấc ngủ chắc tại do đi xa quá......!!!
_~_;__

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....

- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn

- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook