Chap 31-32

Update 11

Chap 31: The Start Part 2….!!!
Tình bạn trong cuộc sống là không thể thiếu, nhất là đối với lứa tuổi mới lớn, lứa tuổi mà tình bạn là một thứ gì đó vô cùng quan trọng. Người bạn là người có thể chia sẻ với ta mọi việc từ những niềm vui cho đến những nỗi buồn. Là người có thể đưa ra những lời khuyên hữu ích để ta vượt qua những khó khăn, vượt qua nhưng bối rối, những hoang mang. Có những tình bạn cùng tiến, cũng có những tình bạn cùng giúp nhau trong học tập để cùng nhau tốt hơn. Chỉ có những người bạn thật sự mới có thể giúp đỡ, cùng nhau sẻ chia cũng như đưa ra những lời khuyên thật hữu ích cho chúng ta. Hãy chân trọng những gì mình đang có,đừng để đến khi mất đi rồi thì mới biết nó quan trọng như thế nào……
Tôi dắt xe vào,dựng xe ngoài sân rồi đẩy cửa bước từng bước vào nhà và……..Bụp..bụp(tiếng pháo dấy nhé mấy thím)..HAPPY BIRTHDAY,chúc mừng sinh nhật,tôi thật sự là rất ngạc nhiên,bây h tôi mới nhớ hôm nay là sinh nhật mình,mấy thằng bạn thân đến đông đủ cả có cả cái Chi nữa,thật sự lúc đó tôi rất bất ngờ.Đang cười tươi nhìn mọi người thì thấy từ trong phòng Linh và Trang bước ra tay cầm chiếc bánh sinh nhật và câu hát chúc mừng sinh nhật được cất lên,hát xong mọi người vỗ tay ầm ỹ,xong rồi thằng Trung đứng vụt dậy
- È hèm,thay mặt tất cả anh em ngồi đây,bọn tao chúc mày luôn luôn vui vẻ, tươi trẻ, mạnh khoẻ, tính tình mát mẻ, cuộc đời suôn sẻ và luôn luôn tươi cười, yêu đời, ngời ngời sức sống,chúc mừng sinh nhật mày-Cả bọn vỗ tay-Đến lượt mày đấy H,lên phát biểu đi..!
- Thật sự hôm nay mình cảm thấy rất vui,mình không ngờ là các bạn lại nhớ tới ngày sinh nhật của mình,mình cũng không biết nói j hơn,cảm ơn các bạn rất nhiều…!
- Hehe,ko có gì-Thằng Khang cười to-À vợ có lời chúc gì cho chồng không-cả bọn quay mặt sang nhìn Trang,tôi để ý thấy nét mặt của Linh hơi ngạc nhiên.Trang mặt đỏ,tươi cười đứng dậy tay đan vào nhau mặt cúi gằm xuống đất nhỏ nhẹ nói:
- Nhân dịp sinh nhật lần thứ 16 của anh,em chúc anh luôn tươi khỏe, trẻ đẹp. Cầu mong những gì may mắn nhất, tốt đẹp nhất và hạnh phúc nhất sẽ đến với anh trong tuổi mới….!
- Hì cảm ơn em…!-Tôi nhìn Trang cười tươi.
- Nào,AE SKY ƠI,SAY OH ZEE,Hú hú….hai ba zô…hai ba zô…hai ba nốc
Bữa tiệc diễn ra một cách không còn gì tuyệt vời hơn,có lẽ hôm nay chính là ngày mà tôi cảm thấy vui nhất,vui vì mình có được những người bạn tuyệt vời,những người bạn đồng cam cộng khổ với mình trong suốt những năm tháng cấp 3 đầy dẫy những biến cố,những lúc tưởng chừng tôi gục ngã không thể đủ sức để tự đứng dậy bằng đôi chân của mình được nữa thì những người bạn đó đã luôn ở bên cạnh tôi,động viên,an ủi,cùng tôi vượt qua những khó khăn,những thử thách mà cuộc sống đã mang lại….cảm ơn ông trời đã cho con những người bạn tuyệt vời,cảm ơn các cậu đã luôn bên cạnh tôi…..
Bữa tiệc cũng gần tàn thì tôi thấy Linh,người con gái khiến tôi cảm thấy mình rất có lỗi,Linh lặng lẽ đứng dạy bước ra ngoài
- Linh…Linh đi đâu đấy,đã ăn xong đâu…!-Tôi đứng dạy,gọi với theo…Linh không đáp lại câu hỏi của tôi mà cứ bước tiếp,những bước chân vô định,tôi cảm nhận được điều đó…hành động đầu tiên mà tôi có thể làm lúc đó là chạy lại chỗ Linh,kéo Linh quay lại bữa tiệc và đập ngay vào măt tôi là gương mặt của một người con gái,đôi gò má ửng hồng,đôi mắt đỏ hoe,đúng Linh đang khóc,Linh đang khóc đó các thím ạ…những giọt lệ trên gương mặt của Linh đang rơi…tại sao..tại sao chứ…sao Linh lại khóc…thật sự lúc đó thôi rất ngạc nhiên không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra với Linh nữa, vì sao mà co nàng lại khóc, tiệc vẫn đang vui cơ mà.
- Linh làm sao thế…sao Linh khóc…ai bắt nạt Linh…!-Tôi hốt hoảng,nhìn thẳng vào gương mặt đó,mồm thì hỏi linh tinh,chả biết mình hỏi những gì nữa,tôi hỏi rất nhiều,chắc chắn một điều là lúc đó tôi rất lo.
- Linh…không..sao..H..vào đi,..không các bạn đợi..!-Lình nấc nhẹ
- Linh sao vậy nói cho H biết đi..!
- Linh không sao mà,H vào trong đi-Linh hét to,khiến cho mọi người trong nhà đều nhìn ra trong đó có cả Trang
- Linh ổn chứ…!-Tôi e ngại hỏi
- Mình không sao,H vào đi…linh về-Có lẽ Linh cũng nhận ra mình hơi quá,nên nói nhỏ lại
- Ở lại cùng bọn mình đã,đã ăn xong đâu mà về-Trang từ trong nhà bước ra nói
- Thôi,mình vừa nhớ ra nhà Linh có việc phải về sớm,mình chào các cậu nhé…!-Nói rồi Linh lấy xe rồi phóng đi
Mọi người trong nhà cũng không ai hiểu được chuyện gì đã xảy ra với Linh nữa,ai đấy đều tỏ ra khó hiểu…từ lúc Linh về,bữa tiệc trở nên yên ắn,không ai nói với ai câu nào..rồi cuối cùng ai về nhà đấy…chỉ còn lại tôi và Trang
- Linh làm sao vậy anh…?
- Anh cũng không dõ nữa,chắc nhà Linh có việc bận..
Ở lại dọn dẹp cùng Trang một lúc cũng xong,haizz không ngờ mấy ông tướng bạn mình bày ghê thật,còn có cả thánh nôn luôn cả ra nhà mới kinh chứ,báo hại tôi phải lau đi lau lại mới hết nổi cái mùi kinh dị đó
- Phù,cuối cùng cũng xong,mết quá-Tôi thở phào nhẹ nhõm
- Hihi-Trang nhìn tôi cười nhẹ,gương mặt nàng ửng hồng,chắc là làm việc mệt quá đây mà
- Em nghỉ đi,còn vài cái cốc nữa thôi,để anh mang đi rửa
- Thôi,em làm được mà,hihi
- Hôm nay cảm ơn em và mọi người nhé
- Em muốn tạo cho anh bất ngờ mà
Hai đứa đang vui vẻ nói chuyện thì……………………………………chap sau sẽ dõ………
OOO
Chap 32:
Hai đứa đang nói chuyện vui vẻ thì điện thoại của tôi gieo lên,cầm lên xem ai gọi thì thấy số lạ,ái chà đuôi 444 đẹp đấy.
- Alo,ai đấy…!
- Đây có phải sđt của H,10A1 không…?
- Phải,ai vậy
- Hihi….tút..tút…-(CLGV,đùa bố à,lại một thành phần trẻ trâu rảnh rỗi sinh nông nổi đây mà)
- Ai gọi vậy anh…?
- Anh cũng không rõ nữa,chắc lại thằng nào rảnh não nháy máy,thôi dọn nốt để nghỉ nào ey ơi
- Dạ anh yêu,hihi
Dọn xong tôi ở lại ngồi chơi với Trang một lúc, thấy muộn nên đứng dạy thơm nàng một cái rồi về và không thể không kể cái véo thần thánh của Trang sau khi tôi thưởng cho nàng một cái thơm vào má, éo mẹ không hiểu sao con gái thích véo con trai thế không biết,hơi tí là véo,cấu,cào,cắn…^^..Mình có phải lá đồ chơi để cho em thích làm gì thì làm đâu…nghĩ thì nghĩ vậy thôi,chứ tôi đâu giám ho he nửa câu,cố gắng ngậm miệng mà chịu đựng
Về tới nhà,việc tôi làm đầu tiên là chào bà và lao ngay vào tủ lạnh,xem có gì ăn không nào,nói là vừa ăn sinh nhật xong đấy,nhưng thật ra có được miếng quái nào vào bụng đâu,toàn dính mấy ông tướng kía chúc rượu,uống xong ông này thì ông kia lại chúc,cứ thế cứ thế cho tơi lúc tiệc tan…mẹ chúng nó cấu kết sẵn với nhau rồi hay sao ý,chúc ai éo chúc cứ nhằm vào tôi mà quất,nhưng xin lỗi các chú anh đây bụng trâu,không dễ say đâu mà chúc,,,hehe
- Mày đi đâu mà từ chiều đến giờ mới mò mặt về đây thế thằng ôn kia-Giọng nói ấm áp của bà tôi từ bếp vọng ra
- Cháu đi ăn sinh nhật…!
- Sinh nhật ai…?
- Trời ơi,sao bà lại nỡ đối xử như vậy với cháu,bà nói bà yêu cháu nhất mà đến cả cái ngày sinh nhật của thằng cháu đẹp trai này mà bà cũng không nhớ là sao hả trời ơi là trời-Tôi giả vờ khóc lóc
- già rồi nhớ sao nổi…mà có đúng là hôm nay là sinh nhật mày không…?
- Cháu phét bà làm gì,trời ơi là trời bây giờ bà còn không tin đứa cháu này nữa chứ,huhu
- Tiên sư bố nhà anh,lại đây bà bảo đây
- Dạ-Tôi chạy lại
- Này,cầm lấy bà mừng tuổi cho mày,chúc mày thêm một tuổi mới mau ăn chóng lớn,cố gắng ngày càng học giỏi hơn-Trên tay bà là tờ 500k đưa cho tôi(Không biết là tôi đã nói với các thím chưa nhỉ,từ lúc tôi về quê là bố tôi cho tôi một cái thẻ ATM,hàng tháng chuyển khoản vào thẻ đó,nói chung là chính vì cái này là nguyên nhân dẫn đến việc tôi về quê với vẻ mặt vô cùng vui vẻ và hào hứng)
- Dạ thôi bà ơi,cháu tháng nào bố mẹ chả cho tiền,chàu không lấy đâu ạ
- Ơ hay cái thằng này,đây là tiền của bà,bà bảo mày cầm là mày phải cầm,cầm lấy cho may mắn
- Dạ thôi bà ơi,à hay bà cho cháu cái tờ 5k mới mới cái hôm bà đi chùa về ý,chứ cháu không giám lấy tiền to như thế đâu,sợ dơi mất phí lắm
Thấy vẻ mặt cương quyết của thằng cháu, nên bà tôi cũng không muốn bắt ép làm gì nữa, mà gật đầu chấp nhận lời đề nghị của tôi.
- Thôi này cầm lấy,nhớ giữ đồng này cho cẩn thận đấy,đây là lộc ở chùa,linh lắm,giữ cho cẩn thận(Các thím thấy thế nào chứ,riêng tôi,tôi thấy người già mê tín kinh khủng,cái gì về cõi âm cũng tin sái cổ luôn,bà tôi cũng không ngoại lệ)
Hai bà cháu ngồi nói chuyện,nói đúng ra là tôi ngồi nghe bà kể truyện.Mà truyện bà kể toàn về thần linh,ma quỷ thôi..tôi cũng thuộc dạng mê tín,nên cứ khi nào có ai kể về người âm,hay là thần linh gì đó là y như rằng người lót dép hóng truyện đầu tiên là tôi…mà công nhận có nhiều câu truyện khó giải thích thật đó,khoa học còn không giải thích nổi huống chi là mình…Ngồi nghe bà kể xong chắc cũng hơn một tiếng,rồi tắm giặt ra ăn cơm,ăn xong như thường lệ….tôi vào bàn soạn sách vở,xong cầm quấn lịch sử ra đọc,ngồi đọc được đúng cái đầu bài xong vứt đó,bắt đầu nghĩ ngợi linh tinh,xong quay lại đóng quyển sách lại,rồi cầm quyển toán ra làm vài bài linh tinh,chán quá cất sách vở vào cặp,đứng dậy phóng luôn lại bàn máy tính….ngồi chơi AOE chán chê rồi,lên face nhắn tin với Trang một lúc,…rồi chuẩn bị đi ngủ..đang định đăng xuất thì bỗng dưng tin nhắn hiện lên…………….The end chaper 32…..^^
P/S:Tại Trang cứ léo nhéo bên cạnh suốt,cứ bắt sửa cái này rồi đấm lưng đấm hông các kiểu,mệt vcc…. nên em không tập trung được…nên chap này hơi ngắn với nhạt một tí,mong các thím thông cảm^^

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....

- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn

- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook