Chap 36-37

Update 13

Chap 36:
Tôi đang nhìn Trang, gương mặt mà tôi hằng mong ước đấy đã quay trở lại, tôi ghe mặt lại sát nàng... Từ từ, từ từ gần lại và.... Ring.. RING.. Ring... Chuông điện thoại của tôi... Không hiểu sao tự dưng tôi lại có một cảm giác không lành nhỉ... Mở điện thoại lên thì thấy tên Linh.... Linh gọi tôi....người mà khiến tôi suỹ nghĩ nhiều nhất từ suốt hôm qua cho tới hôm này, không ngờ Linh lại chủ động gọi cho tôi, tôi cũng muốn gọi cho cô nàng nhưng không biết nên nói gì nên lại thôi, bấm nghe mà lòng bồn chồn không ngớt,
- Alo, H nghe đây
- H... H... Đến nhà Linh được.... KHÔNG – Linh nấc nhẹ
- Linh làm sao vậy, ổn không đó- giọng lo lắng của tôi
- Linh không sao... H lại đây với Linh một tí thôi, được không
- Được, để H lại
Nói rồi tôi tắt điện thoại vội vã chạy tới nhà xe.
- Anh đi đâu đấy-Trang gọi tôi
- Anh đi có việc một tí, tí nữa em về cùng thằng Hùng nhé
- vâng
Tôi đạp xe với một tốc độ kinh hoàng, giường như không biết mệt vậy... Trong đầu tôi lúc đó chỉ nghĩ đến Linh thôi... Linh có bị nào không nữa... Haizzz.... Tôi đạp hết tốc lực... Quên hết mệt mỏi,cho dù mình vừa bị ngất vì hoạt động quá sức... Chẳng mấy chốc tôi đã đến nhà Linh... Cất xe bước vào nhà.. Thì thấy bà với hai bác của Linh đang ngồi ở phòng khác nhìn tôi
- H hả lại đây bác bảo này-bác gái Linh gọi tôi
- Dạ
- Hôm qua có chuyện gì mà con bé Linh nhà bá khóc ghê thế... Cả ngày hôm qua nó không ăn cơm, cứ đóng chặt cửa nhốt mình trong phòng... Bác hỏi nó mãi mà nó không trả lời
- Dạ, cháu cũng không dõ nữa, thôi để cháu lên xem sao ạ
- ukm, cháu lên đi
Tôi lao một mạch lên phòng Linh, đập cửa liên hồi
- Linh ơi mở cửa, H đến rồi đây
-H vào đi, cửa không đóng
Tôi đẩy cửa vào, căn phòng tối um, bước vào căn phòng khiến cho tôi cảm giác gần không có chút sức sống gì trong này cả... Bật điện lên thì thấy Linh đang co ro trên giường, quay mặt vào trong tường.
- Linh, Linh sao vậy-tôi đi lại ngồi cạnh Linh
Linh không nói gì, rồi bất chợt quay người lại ngồi dạy ôm lấy tôi, người Linh nóng bỏng, chắc là sốt rồi
...đầu Linh dụi dụi vào ngực tôi...Tay càng lúc càng ôm tôi chặt hơn, Linh bật khóc...
- Linh sao vậy, đừng làm H sợ chứ- giọng nói hốt hoảng của tôi
Linh vẫn không đáp lời tôi, nhỏ cứ khóc... Mỗi lúc một to hơn, tôi thật sự hoảng loạn vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, lúc này tôi chỉ biết ngồi im cho Linh ôm và nghe nhỏ khóc...nghe nhỏ khóc mà lòng tôi thấy rất khó chịu như kiểu bị cái gì đó rất sắc cứa ngang da thịt mình vậy...một khoảng lặng xuất hiện và rồi người phá tang cái không gian yên tĩnh đó là Linh, giọng nói yếu ớt của nhỏ cất lên
- H.. Biết sao... Linh khóc không..?
- H không
- Linh đau lắm, Linh đau ở đây này, đau lắm-Linh lại khóc, tay nhỏ chỉ vào tim
- Ai làm Linh bị như vậy- tôi vẫn ngu ngơ hỏi cô nàng, cho dù biết rằng tới 90 phần trăm người đó là tôi, nhưng thực sự thì tôi vẫn không thể giám đối mặt với sự thật này được, cảm xúc của tôi lúc đó rất dối, không biết nên cư xử sao nữa, chỉ biết ôm Linh, cho Linh khóc trong vòng tay của tôi mà không hề có động thái gì cả.
- H không biết được đâu, người đó chắc chỉ coi Linh là bạn thôi... Linh và người đó lớn lên cùng nhau từ nhỏ, người đó tốt với Linh lắm, có cái gì hay đều cho Linh xem với chơi cùng, rồi một ngày người đó bị ba mẹ bắt phải về quê để học, H biết lúc đấy Linh như nào không, Linh buồn và sợ lắm... Buồn vì không được gặp người đó hàng ngày, không được chơi cùng người đo, không được vui cười như mọi ngày nữa mà thay vào đó là sự cô đơn trống chải, không biết người đó có hiểu cho Linh không nữa,…Linh sợ, Linh sợ mất người đó, sợ mất đi người mà Linh mang lòng yêu thương nhất, sợ người đó không nhớ đến Linh và rồi yêu một cô gái khác không phải là Linh, Linh rất sợ.... H có biết cảm giác đó là như nào không... Thì đúng là hồi nhỏ không biết gì là yêu hay không nhưng lớn lên Linh mới nhận ra là Linh đã yêu người đó mất rồi…..... H có biết lúc Linh được bố mẹ cho về quê học cùng người đó Linh vui như nào không, Linh rất vui.. Vui vì sắp đc gặp lại người đó và nghĩ rằng sẽ không có gì có thể chia cắt hai đứa nữa... Những ngày tháng vui vẻ của hai đứa sẽ lại như ngày nào, nhưng không Linh đã quá lầm... Linh không biết rằng người đó nghĩ gì về mình, Linh coi người đó như là một phần không thể thiếu trong cuộc đời mình vậy, còn người đó thì khác chỉ coi Linh là bạn, một người bạn thân thôi H có biết không….... Kể từ hôm qua trái tim Linh giường như vỡ vụn, giường như ngừng đập..... LINH KHÓ CHỊU LẮM H CÓ BIẾT KO- Linh hét lên và lại khóc, Linh khóc mỗi lúc một to hơn, lúc này tôi cũng đã hiểu được cảm giác của Linh và cảm thấy mình thật ngu xuẩn, tại mình hết...
- H.. H xin lỗi-tôi ôm chặt Linh
- H không có lỗi gì hết, tất cả là do Linh
- H.. Xin lỗi, H xin lỗi Linh
-......
- H xin lỗi, tất cả là do H, tại H mà khiến Linh buồn, tại H mà Linh thành ra như này, tại H hết... H sẽ cố gắng bù đắp lại sau được không Linh, H hứa đấy
Sau câu nói của tôi thì Linh rần buông tôi ra và đẩy nhẹ tôi về trước, Linh nằm xuống giường quay mặt vào trong.
-.....Thôi không sao đâu, Linh ổn mà, cho Linh nghỉ tí nhé, H về đi, cảm ơn H đã đến đây với Linh
- Linh ổn thật không đó- Tôi ái ngại nhìn cô nàng
- Linh ổn, H về đi, Linh cần được yên tĩnh một lúc
Biết rằng có nói gì thì cũng không thể thay đổi được tình thế hiện tại, tôi biết rằng chính tôi đã làm rất nhiều điều có lỗi với Linh, nhưng thực chất thì lại không thể làm gì khác được nữa, chỉ biết bất lực mà nhìn cô nàng, một lúc sau tôi toan bước chân đi thì cô nàng cất giọng, nhỏ nhẹ nói :
- Linh sẽ đợi xem H bù đắp lỗi lầm của mình như nào nhé- Linh vẫn quay lưng vào trong tường, người dường như bất động.
- H sẽ cố gắng, H về đây, chào Linh nhé..
Bước xuống nhà, mọi người đều nhìn tôi, ai đấy đều tỏ dõ vẻ lo lắng hiện lên gương mặt.
- sao rồi cháu, Linh nó có sao không..-giọng nói lo lắng của bác gái Linh
- Dạ tạm thời cũng ổn rồi ạ, bác lên xem Linh hộ cháu, bây giờ cháu xin phép mọi người
- ukm, chàu về nhé
Đang chuẩn bị đạp xe về thì chuông điện thoại bỗng rung lên.... Mở ra nhìn thì...... Còn tiếp
OOO
Chap 37:
Đang chuẩn bị đạp xe về thì chuông điện thoại rung lên.... Mở ra nhìn Anh Anh
- Alo em nghe anh
- Đm tao chắc đéo về kịp H ạ, giờ tính sao vụ thằng bạn mày
Nhắc mới nhớ ra, nãy giờ tôi chỉ nghĩ đến Linh mà quên mất một chuyện rất quan trọng... Nhìn đồng hồ cũng gần tan học rồi, kiểu này không nhanh là thằng Trung với mấy thằng ôn ăn no hành.
- Chết anh nhắc em mới nhớ, giờ anh đang ở đâu
- Tao bây giờ mới trên đường XXX về sợ không kịp
- Anh xem anh có quen ai ở gần đây không bảo hộ em với, sợ ra về chúng nó kéo lên đánh hội đồng thì khốn- Giọng hốt hoảng của tôi
- Để anh tính, mà mày lúc bảo là tk định đánh bọn mày tên gì nhỉ- sau câu nói này giường như trong đầu tôi có một ít hy vong được bùng lên
- Nó tên Lâm, bọn nó hay gọi là Lâm Thồn, nó là em của anh Thế, nghe nói ông này cũng thuộc dạng giang hồ có máu mặt anh ạ- tôi nói một tràng, kể hết những gì mà tôi biết về thằng đó cho ổng nghe, mong rằng nó sẽ giúp mình thoát chết trong vụ này... Và tôi nhận được câu trả lời...
- Thế.... Um, mày cứ bảo an hem mày là chuẩn bị sẵn tinh thần ăn hành đi.
Cái định mệnh, thế là xong rồi , đời trai của mình đến đây là chấm rứt... Mình vẫn chưa có vợ, chưa có con, còn bao nhiêi việc mình chưa làm với đời mà...trời ơi
Tôi cất điện thoại vào túi, rồi phóng xe lên trường... Trên đường đi, trong đầu tôi lúc này là một viễn cảnh khá là khốc liệt.... Một băng xã hội đen đứng vây quanh trường, thằng nào thằng đấy cũng có vũ khí và giữa bầy mãnh hổ kia là những con nai vàng ngơ ngác đang đứng đợi để được làm thịt... Nghĩ đến là thấy toát mồ hôi rồi... Sợ vcđ..
Tới nơi, cất xe vào nhà xe được một lúc thì giờ ra về cũng đến...
- Ơ em tưởng anh về rồi- Giọng của Trang, cô nàng đang đứng ngay phía sau tôi, lúc đó tôi đang nghĩ cách để cứu anh em thoát khỏi cái cuộc chiến sinh tử sắp diễn ra thì dính ngay cái vỗ thần thánh của Trang làm tôi tí thì sml
- Trời, em làm anh giật cả mình- tôi vừa bo tim vừa thở hổn hển
- Làm gì mà giật mình, đang nghĩ về con nào à mà giật mình- Trang nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn
- Đâu có gì, em ra đột ngột quá làm anh giật mình thôi, ơ mà anh bảo em về cùng Hùng mà, nó đâu rồi
- Đang ở trên lớp bàn luận cái gì với bọn Lâm ý, em cũng không dõ, bảo em về trước
- Ơ thằng mất dạy này- mà kể ra cũng đúng, anh em đang nằm trong tình thế hoạn nạn này mà nó về thì trả khác nào thằng đàn bà xấu tính nhỉ
- thôi em về cùng cái Hương nhé, anh có chút chuyện cần giải quyết tí anh về sau
- Chuyện gì..?
- Bí mật quân sự, để về anh kể sau nhé... Bây giờ em về trước đi
- Vâng, anh về sau nhé, đừng đánh lộn đấy- Trang đồng ý, nhưng tôi biết rằng cô nàng cũng đang cảm thấy lo lắng về việc này, nhất là tôi cũng vừa mới tỉnh dạy sau cơn hôn mê hồi sang.
Tôi ngồi đợi ở nhà xe.. Phải tầm 10p sau mới thấy mấy thằng xuống, chắc ngồi nghĩ kế đây mà, trông mấy thằng nhìn tôi như thể bắt được vàng vậy
- Ôi, H.... Bố tưởng mày trốn về rồi bỏ mặt anh em bọn tao ở đây
- um cũng định thế nhưng nhớ mặt chúng mày nên phải lên đây giải quyết
- Thôi dẹp đi, bây giờ mày tính sao, anh mày đâu-Thằng Khang xua tay nói
- tao có 1 tin vui và 1 tin buồn chúng mày muốn nghe tin nào trước- tôi giơ hai ngón tay ra
- Tin buồn đi
- Tin buồn là anh tao đéo về kịp
- Ôi cái đjt, làm sao đây... Thế tin vui
- Tin vui là anh em mình được nằm chung một mồ
- Cái đcm thằng loz này, bây giờ còn tâm trí đùa nữa à con... Éo nghĩ cách đi
- Tao nghĩ hết rồi, không còn cách nào đâu, thôi anh em cùng ra, cùng lắm nhập viện vài bữa thôi
- Haizz.. Tất cả tại tao mà chúng mày dính liên lụy- tk Trung thở dài
Đúng là anh em sống chết có nhau, những lúc hoạn nạn mà bọn nó vẫn ở bên cạnh mình như vậy mới hiểu hết được tình anh em nó cao cả như thế nào... điện thoại tôi kêu... Anh Anh gọi
- Alo em nghe, anh về đến nơi rồi à
- Không tao bây giờ mới đến cầu xx tao gọi xem chúng mày chết chưa để về hốt xác thôi, bây giờ đang ở đâu
- Bọn em sắp ra cổng rồi
- um, thôi cố gắng nhé, ăn một trận không sao đâu, cùng lắm lên viện mấy tuần nặng thì mấy tháng thôi cứ yên tâm- Đm đang lo vcl ra mà còn đùa ( tôi nghĩ thầm)
- Haizz...thôi em sẵn sàng chết rồi chào anh nhé, có gì mang xác em về cho bố mẹ em... Bye anh
Mấy thằng hùng dũng bước ra cổng trường và hiện lên trước mắt chúng tôi là một đám người, ai nấy đều xăm chổ đầy mình, tay cầm túyp sắt... Đúng chất của dân giang hồ đây rồi... 1...2..3..4... Đm 20 thằng ôi vl, xác cmn định rồi... Nhìn qua thì mặt đứa nào đứa nấy tái xanh, khéo sắp ngất mẹ hết rồi chứ không phải đánh nữa.
- Ôi đm đông quá mày ơi, kiểu này xong đời rồi- giọng rên gỉ của thằng An
- T cũng đéo nghĩ nó đông như này đâu... Thôi cuộc đời trai tráng đến đây là hết.. Vĩnh biệt..
Trong đám đông đó có thằng Lâm và nó đang chỉ chỉ về hướng bọn tôi... Và rồi một thằng bước lên, chắc là anh nó. Chắc mọi người cũng thắc mắc sao mà chúng nó đợi trước cổng mà Trang lại nỡ lòng nào về trước, không quan tâm đến tính mạng của tôi nữa đúng không, thực ra thì nàng đang ở trong phòng đoàn trường gọi người trợ giúp tôi, nhưng trước cảnh tượng hùng hồn trước mắt thì đến cả thầy giáo cũng thấy ngán ngẩm rồi, nói gì đến mấy đứa thanh niên tự quản của đoàn trường chứ, khéo chạy mất tiêu luôn. Biết là không thể giúp gì được tôi, nên nàng đã xuất hiện và đúng ngay phía sau lưng tôi, mặc cho tôi bảo nàng đi vể.
- T hỏi trong số chúng mày thằng nào là Trung- nó cầm cây chỉ mặt từng đứa bọn tôi
- Dạ ....em.. Em ạ-thằng Trung run rẩy nói
- M là thằng Trung, ờ rồi... Anh em đập bọn nó...
Cả thể hơn hai chục mạng đang cầm gậy lao tới thì điều mà tôi mong chờ nhất đã tới
..... Ring... Ring... Tiếng chuông điện thoại của thằng đó rung lên
- Chúng mày đợi đã...
Nó vừa nghe điện thoại vừa đá mắt ra hướng bên kia đường, tôi nhìn sang thì mới ngớ người ra đó là xe ông anh tôi, không thể nhầm lẫn vào đâu được. Sau khi nghe xong cuộc gọi vừa rồi thì thằng đó quay lại nhìn bọn tôi bằng ánh mắt kiểu sợ hãi đối lập hẳn với lúc trước còn rất hùng hổ muốn ăn tươi nuốt sống bọn tôi,….. Nó tiến lại chúng tôi.
- trong số mấy đứa có ai tên H không
- Dạ là em- tôi nói
- Cho anh xin lỗi chú nhé, tại thằng em anh nó mắt mù đi xích mích gây sự với chú mong chú bỏ qua cho anh
- Dạ ko có gì đâu anh
- vậy nhé, coi như bọn anh không đến đây, chào chú, anh về... Chúng mày... Về
- Ơ nhưng mà anh- giọng nói ngơ ngác của thằng Lâm
- Mà cái đm m, cút về cho bố
Khi đám đông giải tán hết chúng tôi mới định thần lại được, đứa nào đứa nấy đều được một vố xanh mắt..Tôi đảo mắt sang bên đường nhìn vào con Kia k3 màu đỏ đang đỗ ở đó vừa đánh mắt sang nhìn thì ổng gọi điện:
- Alo em nghe
- Sao rồi thằng em, haha sợ xanh mắt chứ- giọng cười sảng khoái của ông anh tôi
- sợ gần chết anh ạ, may có anh không em chết, cảm ơn anh nhé
- Khỏi, may là thằng đó tao quen đấy, từ sau ít gây sự đi không để lúc ngoài tầm kiểm soát của tao thì lúc đó tao không giúp được mày đâu đấy
- Dạ vâng…em nhớ mà.
Nói xong ông tắt máy, đề xe phóng đi, trông như trong phim hàn vậy, ngầu hết sức. Ngoài xã hội trầm tính, ngầu lòi như vậy đó, nhưng khi về nhà thì không khác gì một ông tướng cướp chuyên sai vặt tôi , hehe, nói xấu trên đây chút, chứ để ổng biết là biết mặt ngay .
Trong suốt ba năm học cấp, nếu tôi không có ông anh giúp đỡ thì không biết tôi có còn được ngồi đây viết truyện cho các thím không nữa. Thực sự rất cảm ơn anh đã bảo vệ em trong những ngày tháng cấp 3 đầy gian khổ này.
- Cảm ơn mày nhé H- Thằng Trung vỗ vai tôi
- không có gì, anh em hoạn nạn phải giúp nhau chứ
- ukm
Vậy là thoát chết, nhưng sao trong đầu tôi lúc này nó bị làm sao vậy nhỉ không thấy vui tí nào cả... Cảm giác thật khó chịu... Haizz

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....

- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn

- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook