Đã lâu lắm rồi

Update 1

Xin chào các thím không biết các thím còn nhớ em không? Nhanh thật vậy là đã hơn 4 năm viết truyện từ lúc còn học cấp 3. Giờ em cũng năm cuối đại học rồi, tiếc cho trang f17 cũ thật bao nhiêu kỉ niệm. Giờ viết lại truyện thì em cũng không biết giờ viết cấp 3, đại học hay bây giờ, thôi thì tên truyện là cấp 3 thì giờ viết cấp 3 vậy. Cũng lâu rồi nên em cũng sẽ không nhớ rõ mọi người đọc có bảo em chém thì em cũng nhận. Trước em viết đến đoạn chuyển trường rồi thì phải, đoạn Nhi chép phạt hộ em. À bác nào có nhu cầu đi troll lol với em thì cmt ở dưới nhé. Việc nữa đang dịch bệnh các thím giữ gìn sức khỏe nhé. Thôi vào chuyện, lâu rồi viết vòng vợ quá ko được nuột.
Thế thì em cũng tóm tắt lại, em chuyển trường đến lần thứ N và ở sống với bà tiện chăm bà 1 thể ( cái này trên danh nghĩa còn thực ra thì bà chăm em đúng hơn). Đến trường lớp mới gặp 2 đứa tên hà nhi và tên thuỳ chơi thân với nhau, haha em ấn tượng với cái tên thuỳ vãi chưởng các thím ạ, tên thuỳ mà đanh đá với khó tính vãi. Hồi đấy em đĩ vãi chưởng lúc nào cũng ngắm vuốt được cái nhan sắc nên tự kiêu thì thôi rồi, may mắn là không mắc bệnh ảo tưởng không thì cũng hết thuốc chữa. Em cũng biết là cái hà Nhi nó thích em nhưng kiểu làm giá mà cũng không hẳn là làm giá éo hiểu sao lúc đấy em thấy bọn con gái phiền nhặng vãi chưởng ra nên ko thích yêu với đương tốn thời gian tốn tiền mà hồi đấy còn nghiện game nữa, bác nào nghiện game thì hiểu gái gú chỉ là phù du. Chứ bây giờ mà em nào sạch sẽ xinh gái ưng là em chiến liền, nói thế chứ cũng có chọn lọc các bác ạ.
Thường ngày thì 2 con dời ơi Nhi với Thuỳ hay sang rủ em đi học, Nhi thì hãy đến rủ chứ con Thuỳ nó bất cần nên hôm đến hôm không. Em nhớ sáng hôm đấy lạnh vãi chăn thì ấm, định giả vờ ốm để nghỉ học mà cái Nhi nó vẫn đến, mưa lất phất lạnh thôi rồi. Em nghe rõ tiếng nó chào bà em:
- cháu chào bà, Quang dạy chưa ạ.
- à nhi hả, nó chưa lười như hủi ấy cháu lên gọi nó dạy giúp bà rồi 2 đứa ăn sáng đi học.
- vâg.
Trong lúc ấy em bắt đầu hình dung cái cảnh tượng nó kéo chăn gọi em dạy, rồi lèo nhèo, ôi nghĩ thôi đã nản, em càng cố đắp chăn kín đầu:
- Q ơi dậy đi muộn học rồi.
Em chả nói gì, giả vờ vẫn ngủ. Gọi mãi không dạy bắt đầu nó vỗ vào người em gọi liên tục. Em thấy phiền quá kêu:
- xuống dưới trước đi dạy đây rồi.
- nhớ nha xuống liền nhà.
- biết rồi.
Nghe thấy tiếng nó mở cửa xuống nhà em mới bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài để dạy.
Đi học thì toàn bạn mới tính em đã ko hoà đồng rồi, gặp những thanh soi mói nữa:
- Kinh hôm nào cũng đưa nhau đi học thích thế. Sao ko đi chung 1 xe cho nó ấm.
- ô liên quan? T rủ đi học cho Q nó đỡ bỡ ngỡ.
- ước gì mình cũng được như anh ấy.
- nói gì thế, mình nhà nghèo xấu ước tdn được mà ước.
- này sao cứ phải nói móc nhau thế nhỉ, đây cô giáo giao cho nhỉ giúp đỡ chứ bộ.
- có thật chỉ là thế ko hay là còn ý khác.
- ơ mắc mớ gì đến m, kệ t chứ....
Kệ bọn nó, em vừa tức vừa ngán ngẩm đặt mông xuống ghế định đánh 1 giấc đến hết truy bài.thì tiếng cãi nhau càng lúc càng to, quay ra nhìn thì thấy nhi mặt hơi đỏ:
.....

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....

- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn

- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook