P1 - CHAP 10

Update 10

Đã thế thì cho nhỏ biết thế nào là ăn cay luôn. Nó bẻ thêm lát ớt để lên miếng cá. Đến lúc này mặt nhỏ hơi biến sắc rồi :
_ Ăn thế này có sao không anh?
_ Sao là sao?
_ Thì đau bụng đó.
_ Chứ không phải sợ cay ak?- Nó kích, dường như đi với nhỏ, tính nó trẻ con đi thì phải, lạ ghê.
_ Xí ai sợ, ăn nào.
_ Ừ ăn đi.- Nó cho vào mồm nhai luôn, mặt không đổi sắc, cũng cay nhưng chưa bằng ớt nhà nó, nhỏ Tâm nhìn nó với ánh mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
_ Sao thế, hehe, không ăn được thì đưa đây.- Nó cười trêu nhỏ.
_ À.. Không.. Em có..- Nhỏ cho luôn vào mồm nhai nhai..
1s.. Nhăn nhăn.
2s… Mặt đỏ lừ.
3s.._ A..a…a…a, lấy em cốc nước! Lấy em nước nhanh lên!- Nhỏ suýt xoa tay quơ quơ, nước mắt dàn giụa. Thôi xong nhỏ khóc rồi, nó vừa cười như được mùa giờ nín bặt, dù biết không phải tại nó nhưng nó sợ thấy con gái khóc, rối quá không biết làm gì thì, chị bán hàng đưa nhỏ cốc nước. Mồm cứ nhận nước, mắt lại mất nước. Trông cái khuôn mặt đỏ ửng lên của nhỏ, nó lại thấy thương thương vì cái trò nghịch của nó, mà kệ, ai bảo nhỏ trêu nó làm gì.
_ Đỡ cay chưa?- Nó hỏi khi nhỏ đặt cốc nước xuống.
_ Hức… Hức.. Xịt..xịt… Chưa.- Trông nhỏ mếu mếu xịt xịt, nó lại buồn cười, mà phải công nhận nhỏ này khóc cũng đẹp nữa, chỉ mỗi cái mái tóc của nhỏ là cái không đẹp thôi.
_ Đã không ăn cay được mà dám thi với anh ak?
_ Xịt.. Hức.. Hức.. Ai biết anh ăn được đâu.
_ Thế chừa chưa?
_ Xịt… Xịt rồi.
_ Không khóc nữa, thôi đi ăn kem.- Nó đành dỗ nhỏ bằng cách này.
_ Hihi, đi liền.- Nhỏ cười típ cả mắt, đúng là đồ ham ăn. Đầu nó vẫn có một câu hỏi cần giải thích ” TẠI SAO NHỎ ĂN NHƯ VẦY MÀ KHÔNG BÉO “???.
Đứng lên thanh toán thì nhỏ lại giành trả, kêu ” em mời “. Nó không đồng ý thế là đành chia ra.
Lại tấp vào một của hàng tạp hóa, nó mua kem cho nhỏ, vì không thích ăn lên nó chỉ mua một cây.
_Anh..
_ Gì?
_ Anh không ăn hở?
_ Không thích.
_ Sao không thích?
_ Vì không bị cay như ai đó.
_ Hứ, chả qua đấy là quả ớt thôi, ăn tương thì anh thua chắc.- Ôi trời ơi, con này bị ảo tưởng rồi, tương cay hơn quả. Chán chả buồn cãi nữa.
_ Ờ.
Nó và nhỏ cứ lặng yên suốt quãng đường về nhà, đã 9 giờ tối rồi, đường có vẻ thưa người hơn. Nhưng cái không khí mát mẻ vẫn nguyên đó, điều nó thích nhất ở HN. Trời thu.
_ Anh..
_ Gì nữa?
_ Ăn với em.- Nhỏ chìa cây kem đang ăn dở cho nó.
_ Thôi, liếm suốt nãy rồi mời hả.
_ Đâu có em chỉ cắn được 2 miếng bên này thôi.
_ Không thích.
_ Đi mà anh, ăn một mình chán.- Nhỏ không ngại chả nhẽ nó ngại chắc, ăn thì ăn sợ gì.
_ Uhm, đưa đây.
_ Thôi em cầm cho không lại dây ra tay.
_ Nhưng kì lắm..- Nó vẫn không hiểu sao nhỏ bạo thế này, vẫn là mấy người ngồi vỉa hè nhìn nhìn. Nhỏ không ngại sao.
_ Cắn bên này nè, kì gì mà kì.
Nó cắn một miếng thì nhỏ :
_ Hihi, ngoan.
_ Tát cho cái giờ.
_ Hihi.- Xong nhỏ gặm nốt luôn, thế mà cũng rủ ăn cùng, được có miếng. Về đến dàn hoa giấy nhà nhỏ, chào nhỏ xong đang tính vào khu trọ thì nhỏ giật lại :
_ Anh..
_ Vào nhà đi còn gì?
_ Em bảo nè.
_ Nói..
_ Anh học giỏi toán không?
_ Không.
_ Thế sao đỗ được đại học.
_ Thi 3 môn mà, toán cũng bình thường thôi, sao hỏi vậy?
_ Mai sang nhà, kèm em môn toán được không?
_ Thôi, ngại lắm.
_ Ngại gì, bố mẹ em dễ mà.
_Nhưng…
_ Sang năm em thi rồi mà không biết cái gì về toán hết, hix.- Nhỏ Tâm xụ cái mặt xuống.
_ Uhm, nhưng phải hỏi 2 bác đã, chứ không tự quyết định đâu đấy.- Nó cũng xuôi xị vì lý do của nhỏ, tuy không phải dạng xuất sắc gì nhưng chắc cũng ổn thôi, vì nó nắm chắc kiến thức , với lại cũng học qua rồi mà.
_ Vâng hihi. Mà anh M nè..
_ Xin chị hai, vào ngủ đi cho em nhờ kẻo hai bác lại n..ó..i….
_ Chụt!… Cảm ơn anh nha!- Nhỏ bỗng nhiên thơm vào má nó. Rồi chạy biến vào nhà, nó chỉ kịp ” Ơ…” một tiếng. Cảm giác mềm mềm, mát mát, ướt ướt xuất hiện trên da mặt nó. Còn người nó kiểu phê phê như trên mây ý, đúng là lần đầu tiên được gái thơm có khác, không tả nổi cái cảm giác này. Nó thoáng nở một nụ cười. ” Chả lẽ em thích nó thật sao, chỉ mới một ngày thôi mà .” Không phải đâu, chắc chỉ là để cảm ơn nó thôi. Bỗng :
_ Bim… Bim…- Tiếng còi xe máy quen quen, một ánh đèn, xe máy chiếu vô mặt nó. Thôi bỏ bu rồi! Ông Cương với chị Quỳnh mới đi chơi về……….
Thôi chết rồi, kiểu này mà bị hiểu lầm thì giải thích sao đây, mong là anh chị chưa thấy gì. Nó nhanh nhảu chạy sang phía đối diện nơi mà anh Cương đỗ xe đứng cùng chị Quỳnh :
_ Dạ anh chị đi chơi mới về ạ?- thăm dò chút xem thế nào đã.
_ Uhm mới về. Nhưng cũng đủ để nhìn thấy cảnh nóng haha.. – Xong quả này R.I.P nó thật rồi, ngại quá đi thôi, tất cả là do nhỏ Tâm… Thích thì thích thật nhưng bây giờ lại làm nó phải phân bua. Đúng là có tiếng mà có mỗi một miếng mà. Lúc này thì chị Quỳnh lên tiếng :
_ Thôi anh M ngại rồi kìa.- Chị đúng là cứu tinh của nó.
_ Thế M với Tâm đang yêu nhau hở.- Vâng cứu xong lại dìm tiếp..
_ Kh…ô..ng phả đâu chị..- Nó lúng túng.
_ Ủa thế sao lúc nãy chị thấy…
_ Haha ngại gì mày, tao với Quỳnh hôm nào chả T….hế , Ái đau!- Cho chết cái tội nhiều chuyện, chắc bị chị Quỳnh véo.
_ Anh nhá nói linh tinh, mai em không sang nữa.
_ Ấy thôi hihi, anh giỡn chút mà. Thằng kia thôi về phòng, tý anh hỏi mày sau.- Xong ông đèo chị phóng thẳng vào khu trọ, mặc kệ nó đi bộ, cái đồ trọng sắc khinh thân. Nó cứ thế bước đi trong cái im lặng, dưới những ngọn đèn của sân khu trọ. Mọi người trên đây ngủ sớm thật chả bù cho nó ở quê, hôm nào cũng phải 11 giờ. Đi qua thì cửa phòng nào cũng đóng rồi, có phòng hãy còn bật điện thôi. Về đến phòng trọ thì thấy ông Cương bấm bấm cái điện thoại, cười cười ông này điên rồi hay sao ý, nó lại nhớ đến cái điện thoại mới của nó :
_Anh Cương, em có sim rồi nè.
_ Ủa vậy hả? Mày mua bao giờ thế?
_Thì lúc nãy đi với nhỏ Tâm á.
_ Uhm đưa đây tao lưu số, có gì còn liên lạc.- Ông ý lưu ” Anh Cương “.
_ Mà mày biết dùng chưa?
_ Biết rồi, trước em nghịch của thằng Long suốt.- Ông này cũng chơi với thằng Long.
_ Uhm, mà nè…- Nó cảm nhận có biến.
_ Gì?
_ Mày cả con Tâm yêu nhau ak?
_ Không.
_ Thế sao lúc nãy tao thấy…
_ Thấy cái giấy, nó nhờ em kèm học thì em đồng ý, xong nó như vậy chứ ai biết đâu? Anh tò mò làm gì?- Nó cáu nó ghét phải giải thích.
_ uhm, cỡ mày thì làm sao yêu được nó haha…
Nó kệ ông bước vào WC, đánh răng, nhìn cái khuôn mặt nó trong gương mà nó cảm sợ thời gian, mới đó mà nó đã là sinh viên rồi, nhanh quá. Xong bước ra trèo lên giường bật quạt, quấn chăn ngang bụng, mặc cho ông Cương léo nhéo, quay mặt vào phía trong :
_… Nó nhờ mày giúp thì mày cố mà giúp nó, nhưng làm gì thì cũng lên hỏi ý kiến 2 bác trước, tội 2 bác thương con mà không biết cách thương, mày kèm thì mày nói mấy câu cho nó suy nghĩ…
_ em biết rồi..
_ Mà tao thấy nó cũng được đấy… Hay là triển đi, hehe..
_ Thôi thôi, ngủ đi..
_ Hehe, thích quá giả bộ..- Xong anh Cương tắt đèn, trèo lên cái giường đối diện. Đêm im quá, lúc lâu sau thì đã nghe tiếng ngáy của ông Cương rồi. Nó dù mệt vì cả chiều đi phởn với nhỏ Tâm nhưng cũng chưa ngủ được, trưa nó ngủ rồi lên hơi khó ngủ chút. 10h rưỡi, đang nghịch điện thoại ỏi mắt để đi ngủ thì thấy điện thoại rung rung, có một tin nhắn đến từ ” Tâm kute “.
_” Anh ngủ chưa?”
_ ” ngủ rồi .”
_” Xạo, ngủ rồi mà nhắn tin được à? “.
_” Thì chưa ngủ ”
_” Em không ngủ được ”
_” Sao? “.
_” Em không biết ”
Cái con nhỏ khùng, đang đêm nhắn tin vớ vẩn, nó chả thèm rep nữa, phần vì bắt đầu muốn ngủ phần vì mới dùng điện thoại, bấm mãi mới xong một tin để nhắn.
_”Anh ngủ rồi à”- Nhỏ lại nhắn một tin nữa, mệt nhỏ này quá.
_” Uhm ”
_” Lại xạo, mà em bảo nè ”
_” Gì nữa? ”
_” Anh quên cái vụ hồi tối đi nha, chỉ là em vui quá thôi “- Hóa ra nhắn tin cho nó là do lăn tăn vì cái đó, biết ngay mà làm sao nhỏ thích nó được, chắc do vui quá thật.
_ ” Ừm ”
_” Anh không nghĩ gì thật chứ?”
_” Ừm ”
_ ” Vâng, anh ngủ đi ngủ ngon nha! ”
_” Ừm ngủ ngon .” Kết thúc cuộc nói chuyện, nó nghĩ chắc cũng không phải giả làm người yêu của nhỏ nữa, nó đã hơi tưởng bở rồi. Nhưng không sao, ít ra nó cũng chưa thích nhỏ, có chăng cũng là giữa con trai với một đứa con gái xinh thôi. Rồi nó dần dần chìm vào giấc ngủ, miên man bởi cái cảm giác mềm mềm ướt ướt nơi đầu má… Qua một ngày nữa ở HN.

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....

- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn

- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook