Chap 4 : tai nạn lần hai

Update 4

- Lợn ơi có nhanh lên không, sắp muộn học rồi đấy ! – Việt đứng dưới cổng, hét thật to. Chắc nó nghĩ tôi bị điếc hay gì. Tôi bị đau chân, chứ không bị điếc.
Hôm nay bố mẹ tôi đi làm sớm, nên chỉ kịp gọi tôi dậy rồi dặn dò “ Việt với Tuấn đến thì bảo chúng nó dìu xuống bậc hiên cẩn thận không ngã nhé !’’.Tập tễnh bước từng bước một , tới hiên nhà, tôi dừng lại, vẻ mặt không thể nào hương tâm hơn nhìn hai đứa bạn mình chống xe đứng ngoài cổng
- Từ từ, để mình vào đỡ cậu – Gạt chân chống xe, Tuấn mở cổng đi vào
- Bước làm gì, lăn xuống đi cho nhanh !
Cậu ta nói thế, xong vẫn cùng Tuấn vào đỡ tôi xuống dưới một cách an toàn .
Vào thu, tiết trời đã dịu hơn nhiều, buổi sáng có một chút xe lạnh. Ngồi sau xe của thằng bạn không mấy thân thiện, tôi khẽ rùng mình một cái, hít một hơi thật sâu, để cảm nhận hương thơm thoang thoảng từ những cánh đồng lúa, mùi hơi nồng của đất sau cơn mưa đêm qua,…- những hương vị quen thuộc của quê hương.
- Không ngồi im được là cho xuống đường đấy, đã nặng rồi lại còn rung xe thế rồi ai đi ?
Nếu tôi không bị đau chân, thì cả nhà cậu có năn nỉ tôi cũng sẽ không bao giờ để cậu chở đâu .
- Hay để tớ chở Trang cho! – Tuấn đi ngay sau chúng tôi, lên tiếng nói với lại.
Đấy, đúng rồi, tôi đang mong chờ cái câu này đây. Đang định mở lời, thì kẻ đằng trước đã nói xen vào :
- Thôi, con lợn này nặng lắm, cậu không chở được đâu, với cả không chở nó tối về nó méc mẹ tôi thì ăn hành sống đấy !
“Tha cho tôi đi, tôi mừng còn không hết, sao tôi lại khoe với mẹ bạn chứ” – Tôi khóc không ra nước mắt, cũng chẳng nói thêm gì nữa.
Một tuần sau, mẹ đưa tôi đi cắt chỉ. Tuy vết thương đã kín miệng, xong tôi ban đầu chỉ có thể cử động nhẹ, hạn chế co gập chân, chạy nhảy vui đùa. Và đó là một yêu cầu hết sức khó khăn đối với một đứa trẻ tăng động như tôi. Một tuần. Một tuần rồi tôi không được chạy nhảy cùng đám bạn, thực sự là có chút ngứa ngáy khó chịu. Xong vẫn phải đến gần một tuần sau nữa, mẹ mới cho phép tôi đi lại gọi là gần bình thường hơn một chút, xong tôi vẫn chưa thể như bọn trẻ con trong xóm, chạy nhanh được. Ồ, nhưng mà điều đó đâu thể cản trở được tôi….
Tôi không biết ở thành phố thế nào, nhưng ở làng quê thì khổ cực nhưng mà vui lắm, nhà này san sát nhà kia, xếp dọc với nhau hai bên cái ngõ đi chung toàn là đá xỏi, ngày xưa nghèo, chưa có đường bê tông, đường nhựa như bây giờ. Để xây được một ngôi nhà trang khang hay thậm chí một ngôi nhà tử tế cũng là cả một vấn đề lớn, nên hầu như chẳng nhà nào có cổng hay hàng tường bao gì, cũng vì vậy mà hàng xóm láng giềng càng gần gũi, thân thiết hơn. Trẻ con thời ấy đến cái tivi còn chưa được tiếp xúc nhiều, tivi cũng chỉ có vài kênh, đang xem thì mất sóng, phải đứng xoay cần ăng ten muốn đổ mồ hôi, nên sẽ chẳng có khái niệm gọi là ngồi coi hoạt hình đến cả chiều, hay ngồi tám chuyện trên facebook, zalo. Cả một tuổi thơ chỉ có nắng, gió, những cánh diều, những buổi trưa không ngủ trốn đi chơi rồi tối về bị mẹ đánh, và cả những buổi tối mất điện, trẻ con trong xong lại tụ tập chơi trốn tìm. Và, tôi hôm nay cũng như tối của những ngày trước , sau khi ăn cơm xong, tôi tập tễnh theo đám bạn ra ngõ. Hơn những lần chơi trước, lần này phát đầu tiên đã được đi trốn.
- 5 10 15 20… Xong chưa !
Trong lúc cả bọn đã yên vị trốn thật kĩ, thì tôi đây vẫn nhảy lò cò rồi tập tễnh đi núp. Nhưng không sao, tôi đã kiếm được một chỗ núp kín lắm, mất điện nữa nên càng tối hơn. Đúng thật như thế, chẳng ai tìm được tôi khiến tôi đắc chí lắm. Nhưng các bạn biết đấy, cái trò trốn tìm này nó còn có một cái gọi là ân huệ cho người đi tìm, đấy chính là khi không còn tìm được nữa sẽ nói (… đếm từ 1 tới 3, ai không ra thì chết) tức là những người đi trốn còn lại sẽ rời vị trí, chạy thật nhanh tới chỗ mà người tìm lấy làm mốc đếm, đập tay vào đó tức là bạn đã thắng. Bình thường thì tôi cũng chỉ đợi tới lúc đó, cơ mà hôm nay thì…. Nghe thấy tiếng hô từ đằng xa, tôi vùng ra khỏi nơi ẩn náu, cố gắng chạy thật nhanh. Huỵch … Con đường ở ngõ tối quá, lại toàn đá sỏi , khiến tôi không may vấp ngã… Bình thường thì cái việc ngã như thế đối với bọn trẻ chúng tôi là điều bình thường và chả có gì đáng quan ngại, nhưng mà hình như, chỗ vết thương của tôi thì bảo “ vấn đề to đùng đây này”. Từ miếng vết thương , máu bắt đầu chảy ra. Trời tối quá khiến tôi cũng chẳng nhìn rõ, nhưng chắc có lẽ còn nhiều hơn lần đầu bị ngã xe. Thế nhưng, lần này đấy là lỗi của tôi, tôi biết thế , nên tôi không khóc ăn vạ nữa. Đứng dậy, tập tễnh chân trước chân sau bước về nhà.
Về tới cổng, tôi không đi nữa.
- Bố ơi , cứu! – Tôi gọi khẽ, không dám gọi lớn, càng không dám gọi mẹ, bởi mẹ mà biết thì kiểu gì tôi cũng bị mắng cho banh xác.
Tôi gọi thế, 5 6 lần nhưng không thấy hồi đáp. Đang định lén lút bước vào , thì một giọng nói oang oang phía đằng sau khiến tôi chả khác gì diễn viên trong mấy cảnh phim kiếm hiệp trung quốc bị thích khách đâm một phát chí mạng :
- Cô Thúy ơi, cái Trang bị ngã rách chỗ vết khâu ở đầu gối rồi này, cô ra đây mà xem !!!!!!!!!!!!
Mẹ kiếp. Cậu không hét lên sợ không ai biết cậu có thể nói hay gì? Vâng. Và đấy là cuộc sống mà, tránh vỏ dưa thì gặp ngay quả lựu đạn đúng lúc phát nổ, mẹ tôi từ trong nhà chạy ra đỡ tôi , không quên kèm theo vài câu dịu dàng :
- Cái gì thế này, đi đứng như thế à, đã bảo không nô rồi cơ mà.. Đáng đời chưa ?
Đôi lời ngoài lề : Cảm ơn các bạn đã đọc được tới đây, câu chuyện của tôi có vẻ nhạt quá nhỉ…… tôi đang suy nghĩ liệu mình có nên tiếp tục viết hay thôi…..

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....

- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn

- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook