Chap 1 Giới Thiệu

Update 1

Mình không phải nhà văn , cũng chẳng biết viết lách gì cả , đôi khi còn viết sai chính tả !
Vì vậy bạn nào muốn đọc truyện hay , văn loi cuốn , không viết sai chính tả thì cảm phiền tìm truyện khác đọc để tránh mất thời gian của các bạn !
- trong cuộc đời nó một thằng nhóc rụt rè nhúc nhát , với thân hình mập mạp đã không biết bao lần chuyển trường vì nhiều lí do. Nhưng lần chuyển trường mà nó khó quên nhất có lẽ là hè năm lớp 7 và đó cũng là lần chuyển trường định mệnh !
- ê Thành mày tính sao rồi có ra HL học với tụi tao không ?
Thằng Quang vừa nói vừa nhai nhồm nhàm cái bánh đậu ( thằng bạn thân nối khố từ nhỏ tới lớn của nó , tả sơ về ngoại hình thì thằng Quang khá cao đa đen thui vì suốt ngày giăng nắng nhưng bù lại thì nó khá đẹp trai )
- chắc không mày à ! Tao phải lên CĐ học , ba mẹ tao mới xin chuyển trường xong , bắt học trên đó cho gần trường ! Với lại dượng tao cũng dạy học trên đó nên bắt lên học
Q: chán vậy mậy ! Bỏ a e ở đây học một mình buồn bỏ mẹ ! Mày đi rồi không biết ai đi bắt cá lia thia với tao , ai đi thả diều với tao
- thôi buồn làm gì lâu lâu tao cũng về đây mà , với lại mầy cũng còn tụi con Linh , con Yến thằng Trọng học cùng còn gì
Q: thì biết vậy nhưng tao với mầy là cập bài trùng thếu 1 trong 2 coi như là xong kkkk . Thôi kệ , miễn nhớ về thăm a e là ok .
- mệt mày quá nói nhiều ! Đi về mày .
Q: về cái cc giờ tao với mày đi trộm ổi của bà B nè , tao là tao me mấy hôm rồi.
Nó vừa nói vừa múa máy tay chân cứ như con khỉ !
Thế là hai thằng men theo đường đê vào vườn bà B trộm ổi . Trời xui đất khiến sao hai thằng vừa vào chưa kịp hành động gì thì thằng Quang xớn xác đụng ngày tổ ông rùi làm tụi nó túa ra chít làm hai thằng chạy muốn té khói
May sao chạy được một đoạn thì thoát nhưng cũng bị chít không ít. Cái môi thằng Quang giờ xưng cứ như hai miếng thịt bò.
Làm tôi cười muốn bể bụng
Q: cười cái gì , mày cũng có hơn gì tao đâu ! con mắt xưng như bánh xe trâu ở đó cười. Về mày
Rồi hơn tuần sau thì tôi đi ! Trước khi đi ba má dặn dò rất nhiều ! Má còn khóc vì có khi nào tui đi đâu xa khỏi gia đình đâu . Chợt tui thấy mắt ba cũng đỏ hoe nhưng ông không rơi bất kì giọt nước mắt nào vì ông rất mạnh mẽ ông luôn dại tui rằng đàn ông khổ thế nào , buồn bã thế nào cũng không được dễ dàng rơi một giọt nước mắt là con trai thì phải mạnh mẽ và lúc nào cũng phải cười vì cuộc đời này ngấn ngủi lắm .

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....

- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn

- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook