Tiep

Update 9

Loanh quanh thời gian một năm đã qua
Lao xao mùa đông trút lá rơi tháng 12
Khăn len giờ em quàng lên đôi vai
Như không ngại cơn gió cuối cùng
Hà Nội tháng 12 hoa cải về trời họa mi ở lại
Sáng sớm, băng qua những làn sương mờ ẩn hiện, đâu đó những người đạp xe chở gánh hàng hoa chầm chậm di chuyển trong không khí vắng vẻ. Mùa đông Hà Nội không còn nắng, cơn gió mang theo giá lạnh, để gánh hoa Cúc họa mi thêm bừng sáng và tinh khôi hơn bao h hết. Đưa tay ôm trọn bó họa mi vào lòng lại thấy rạo rực và dâng trào nỗi iều khó tả. Cách cúc bồng bềnh như làn mây trắng, mỉm cười chào Hà Nội mùa đông đã về.
E cũng rất thích Cúc họa mi, trên đường Kim Mã mỗi khi gánh hoa đi qua, e lại xuýt xoa. Em bảo e thích hoa họa mi vì tuy nó bé nhỏ giản đơn nhưng lại có 1 nhiệm vụ vô cùng cao cả là báo hiệu mùa đông về. Nó chỉ giống như cánh chim báo tin, vụt đến rồi vụt đi ngay. Khi mọi người đã quen với cái lạnh giá của đất trời đang xê dịch thì nó lặng lẽ biến mất, lặng lẽ rời xa giống như cái cách chúng xuất hiện chẳng ồn ào. Chỉ khoảng một, hai tuần, đến và đi lặng lẽ như áng mây trôi nhưng luôn để lại trong lòng người 1 cách gì đó rất riêng, 1 thứ mà chẳng loài hoa nào có thể thay thế được…
Hà Nội năm đó mùa đông lạnh lắm, gió Đông Bắc tràn về tê tái cả người, cái lạnh hanh khô cứ len lỏi qua từng lớp áo dày cộm, chỉ chực ai đó sơ hở là ùa vào. Bằng cách này hay cách khác, cái lạnh khiến con người sát lại gần nhau hơn, khiến những cái siết tay hay những cái ôm trở nên ấm áp và ý nghĩa hơn. Lạnh sâu thì đã sao chứ, Hà Nội vẫn đẹp bình yên và đầy thân quen!
Trời lạnh, thằng Hùng hay bỏ tiết đầu ở nhà ngủ vùi, nhưng tôi thì không, tôi vẫn dậy sớm đi học đúng h để đc gặp e. Thằng Hùng cũng đã biết truyện tôi nên chẳng ngạc nhiên gì, a Tú thì càng ủng hộ:
- Thời sinh viên thì phải yêu, phải trải qua hết, nếu không phí đời sinh viên. Mà chú đã chén chưa? Hôm nào dẫn về a duyệt cho.
Ông Tú vẫn thế, bỗ bã rất đời.
Hôm đó, vào một ngày cuối năm, bên hồ Thủ Lệ tôi thấy e nháng buồn.
- Sao thế e? hôm nay ở lớp có truyện gì à?
- Không có gì đâu a.
- Đừng giấu a. Có gì kể a nghe.
- Sắp đến Tết rồi a nhỉ. – e không trả lời thẳng tôi.
- ừ, khoảng hơn chục ngày nữa thôi.
- Bao h a về quê?
- 25 (âm) a về, Sao thế nhớ a à? :)
- Ghét, ai thèm nhớ chứ. Em vừa nói vừa đấm thùm thụp vào lưng tôi.
- Anh về nhớ nhắn tin cho e nhé.
- ừ. Anh gọi nữa nhé.
- Đừng anh, bao h không có ai thì e gọi cho nhé, không bố mẹ e biết chửi chết.
- Lo gì, bố mẹ e không biết đâu.
- K được, e cấm đấy.
E lừ mắt nhìn tôi. Sau hôm tôi nói yêu em đến h cũng đc 1 thời gian, tình cảm của chúng tôi cứ thế vun bồi, tình cảm ban đầu giống như 1 dòng suối nhỏ, cứ tí tách chảy dần ra sông rồi ra biển lớn, thấm mát tâm hồn chúng tôi. THời điểm bấy h nó như ở khoảng giữa của dòng sông, cứ êm ả trôi dòng, chưa trải qua sóng lớn nơi cửa biển, bãi xa.
Tôi và e đã nhắn tin với nhau nhiều hơn, thỉnh thoảng cũng gọi điện nói chuyện với nhau nhưng hạn chế. E bảo bố mẹ e ghê và tinh lắm, k thích em yêu đương gì, nhất đang lớp 12 nên càng cấm. Tôi và em vẫn chỉ gặp nhau chủ yếu tại Kim Mã, nói truyện với nhau tại bến xe, bên ghế đá hồ Thủ Lệ hay trên những chuyến buss ít người. Những buổi chiều e được nghỉ học thì lại cùng nhau vào khu Ciputra chơi nhưng rất ít.
Tôi cũng không muốn e phải phân tâm nhiều để tập trung cho việc học, mấy tháng nữa thôi khi em đã là sinh viên như tôi, lúc đó tôi và em sẽ có nhiều thời gian cho nhau hơn. Nghĩ đến đó tôi lại mỉm cười, bằng lòng với những buổi sáng cùng e trên chuyến xe bus chật cứng, đôi lúc đi bộ cùng e đến trường, hài lòng với những buổi chiều cùng e sóng đôi trên đường Kim Mã, bước qua những gốc cổ thụ già bên hồ Thủ Lệ, cũng chẳng phàn nàn mỗi khi đang cùng nhau em giật mình mỗi khi tin nhắn đến cứ ngỡ mẹ gọi, k buồn khi e hoảng hốt nhìn đồng hồ rồi dục tôi ra về mặc dù mới gặp nhau chưa đc 5 phút. Không sao cả miễn là tôi có em ở bên là đủ.
- Ra Tết cái là em cũng sắp thi Đh rồi đấy, nhanh anh nhỉ, e lo quá.
- Không sao đâu em, cứ bình tĩnh thôi. Lo gì, có gì không biết cứ hỏi anh, a giỏi lắm đấy.
Tôi nhìn em cười động viên, đúng là học sinh cuối cấp, lo lắng thi cử luôn thường trực. Em cứ nói đến truyện thi là lại lo, tôi biết e rất áp lực, áp lực từ gia đình, áp lực từ bạn bè. Tôi bảo e có gì hỏi tôi chú thực ra tôi muốn bảo cũng chẳng bảo được. E học chuyên Anh, thi khối D trong khi đó thì tôi tiếng anh ngoài Hê lô với gút bai ra thì chịu, mà e thì cũng toàn đứng trong Top trên của lớp, nói thật chứ lực học của em ngày xưa tôi lớp 12 cũng còn chạy xa chứ đừng nói đến bây h. Tôi chỉ có thể ở bên động viên những lúc như này thôi:
- E k phải lo đâu, ngày xưa a học dốt lắm, có biết gì đâu mà vẫn đỗ đại học đấy thôi, quan trọng là phải bình tĩnh, bình tĩnh mới làm được bài tốt. mà ngoài khối D ra e có định thi thêm k?
- Có, e thi thêm khối A nữa. Hay e thi vào trường a nhé ?
- ừ.
- Cứ nghĩ đến học tập thi cử là e thấy mệt mỏi lắm a ạ. Từ bé đến h đã thế rồi. Bố mẹ kỳ vọng nhiều vào e lắm, lúc nào cũng áp đặt, cấm đoán e. E chưa bao h trái ý bố mẹ điều gì đâu, cũng chẳng giấu điều gì, gì cũng kể. Có mỗi a là e chưa kể thôi. Hi
Tôi cứ lặng yên nghe e tâm sự, thỉnh thoảng ậm ừ câu truyện. E là chị cả trong nhà, dưới e còn 1 cậu e kém em 10 tuổi. Bố mẹ e đều là cán bộ, bố làm ngoại giao, mẹ ngân hàng, từ nhỏ e đã chăm ngoan học giỏi, đạt nhiều giải thưởng của thành phố. Nhưng theo e kể từ nhỏ e chỉ có học học và học, chẳng mấy khi đi chơi ra khỏi nhà, trừ đi du lịch cùng gia đình. Lên c3 trường em học tổ chức nhiều hoạt động ngoại khóa e mới được vui chơi nhiều hơn, thoải mái hơn nhưng vẫn bị áp lực thi đại học và sự kì vọng càng lớn của bố mẹ.
- Hôm nào trước khi về nghỉ tết anh đưa e đi chơi 1 hôm nhé, quanh quanh Hà Nội thôi.
- Thật á. – Giọng e reo vui như trẻ con
- ừ. E thích đi đâu.
- Thế thứ 3 tuần sau nhé. Hôm đó e nghỉ buổi học thêm cũng đc. A cho e lên Đinh Lễ nhé, e muốn lên đấy đọc sách, Sau đó ăn kem Tràng Tiền e thích vừa ăn kem vừa đi dạo quanh bờ hồ, sau đó đi đâu tùy anh. Nhưng k được về muộn đâu nhé.
Đúng là chăm học, đi chơi vẫn nghĩ đến đọc sách, được rồi, tôi sẽ về hỏi ông Tú mấy địa điểm để đưa e đi.
Tối về e nhắn tin cho tôi:
- Hihi, e thích quá, lâu lắm rồi chẳng được đi chơi đâu, toàn học.
- Thỉnh thoảng a chả đưa e đi chơi đấy thôi.
- Đâu, điêu thế, a đưa e đi đâu bao h đâu.
- Ra hồ thủ lệ chơi, vào Ciputra chơi còn gì. Tuần mấy lần nhé.
- Eo ơi. Thế mà cũng gọi là đi chơi á. Đi được có tí.
- Tại em toàn đòi về đấy chứ, a thì đi mấy tí chả được.
- Hi. Thứ 3 nhớ nhé, e mong đến thứ 3 thật nhanh. H e đi học đây, tí e nhắn tin cho nhé.
Ngồi 1 lúc lại thấy tin nhắn của em:
- Thứ 3 đi luôn từ trưa a nhé, e k về nhà nữa. e mời a ăn bánh mì Hương Lan.hi
Nhắn tin cả trong lúc học thế này tôi biết e đang rất vui, thấy e vui tôi lại trách mình vô tâm. Từ lúc quen đến h chẳng bao h đưa em được đi đâu chơi cả.

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....

- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn

- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook