Tiep

Update 10

Hôm thứ 3, nửa buổi tôi bắt xe bus từ trường đến cơ quan a Tú mượn xe máy, do đã bảo trước nên a Tú đưa ngay, chỉ dặn đi lại cẩn thận. Chờ 1 lúc thì e ra, thấy tôi e cười nhưng trán hơi nhăn lại hỏi:
- Đi xe máy à a? a có biết đường k thế?
- A biết mà. Tối hôm trước đã hỏi kỹ a Tú đường rồi còn cẩn thận ghi ra giấy đúc vào túi áo nên tôi tự tin đáp ngay.
- Hi thế đi ăn đã anh ạ. Em đói quá, mà hôm nay ngồi trong lớp cứ nghĩ đi chơi là e chẳng tập trung học gì cả đấy.hi. a có thế k?
- K, a tập trung lắm… a bận tìm hiểu xem hôm nay đi chơi những đâu nên tập trung lắm.
- Hi, a này.
E cười đập vào tay tôi. Vào ngày đầu năm 2007 nếu bạn nào thấy có 1 thằng đẹp trai như Lưu Đức Hoa đang bị 1 em mặc đồng phục học sinh cấp 3 xinh như Evgeniya Loza cầm cả cái balo phang vào người tại tiệm bánh mỳ trên đường KM thì đấy chính là tôi đấy.
Tôi đèo em qua đi qua từng con phố, trời lạnh mà e cứ ngồi cách tôi 1 đoạn chắc e ngại, tôi muốn e ngồi dịch vào với tôi lắm nhưng chẳng biết làm thế nào. Đúng lúc đang nghĩ mưu thì phía trước 1 thằng đi xe máy tạt đầu. May mà tôi phanh kịp, e hơi bất ngờ nên chúi về phía trước.
- Ngoài đường đi ẩu ghê. May mà a phanh kịp. E ngồi cẩn thận k ngã nhé. Mà trời rét e nhỉ.
Tôi thông minh nhưng e còn thông minh hơn, nghe tôi nói vậy e cũng dịch gần lại phía tôi, nhưng vẫn cách 1 đoạn.
- A rét hả? khổ thân,.
- ừ, gió thổi hơi lạnh, làm thế nào nhỉ?
- Hi, e ngồi sau chẳng rét mấy, hay e cho a mượn áo nhé?
Á khẩu, tôi chẳng dám nói thêm gì, đúng lúc đèn đỏ, tôi lại phanh két. E ngã dúi đập mặt vào lưng tôi.
- Ui, a đi kiểu gì thế?
- Tại đèn đỏ- tôi ấp úng- mà k tại em đấy
- Sao lại tại em?
- Tại em mà a lạnh.
- Hihi, rõ ghét.
Lần này e ngồi dịch hẳn về phía tôi, dựa cằm vào vai tôi
- Hôm nay lạnh nhỉ a nhỉ?
- ừ, e ôm anh cho e đỡ lạnh nhé. Người a ấm lắm.
- còn lâu nhé.
Em nói, tì mạnh cằm vào vai tôi đau điếng những vẫn luồn tay vào túi áo khoác của tôi siết lại. Lúc đó tôi thấy cơn gió mùa đông như ấm hơn rất nhiều.
Vào phố Đinh Lễ đọc sách, e chúi đầu vào mấy quyển sách ngoại văn còn tôi thì đọc 7 viên ngọc rồng. Lúc ra về tôi mua cho e cuốn “If Tomorrow Comes” của Sidney Sheldon, trong nhà sách tôi để ý thấy e đọc chăm chú lắm, lại thấy cái bìa sách đẹp đẹp lại nghĩ là tặng tiểu thuyết tình cảm còn gì lãng mạn bằng nên mua tặng e. Tôi còn mượn bút ghi vào trang bìa mấy dòng sau:
“ Tặng em!
Nhân dịp buổi đi chơi đầu tiên. Mong rằng nó sẽ bầu bạn với em những lúc không có a.
Hà Nội, ngày.. tháng.. năm”
Lúc đầu e nhất định không chịu để tôi mua vì quyển sách ngoại văn cũng khá đắt, tôi phải nói mãi e mới chịu nghe.
- E về đọc đi, rồi kể cho a nghe xem truyện tình cảm của nhân vật trong sách có hay như của mình k nhé.
- Vâng, nhưng đây k phải tiểu thuyết tình cảm đâu nhé.hihi
- Thế à, cũng k sao, nhưng đọc song nhớ p kể cho a nghe nhé.
- Vâng!
Chúng tôi nắm tay nhau ra bờ hồ, ngồi ghế đá ngắm tháp rùa ăn kem, em vừa ăn vừa suýt xoa vì lạnh, nhưng ánh mắt ánh lên vẻ thích thú ngập tràn. Tôi siết chặt tay em, hai hàm răng va vào nhau cồm cộp, cố gắng lắm mới ăn hết được 1 cái kem ốc quế.
- Hi, a lạnh quá à. E mà k no thì vẫn ăn được nữa đấy.
- A có 1 cách vẫn ăn kem mà k no đấy.
- Cách gì vậy a? e ngạc nhiên hỏi
- Ăn môi a đây này. Vừa lạnh, có vị kem mà lại k sợ no nhé.
- Xí, ai thèm chứ.
Em ửng hồng nắm tay tôi kéo đi.
- Đứng dậy đi a. e muốn đi bộ quanh hồ.
Đi bộ 1 tí mỏi chân, còn e lại kêu đói (con gái tuổi 18 có khác, ăn khỏe thế) trước khi về tôi đèo e qua ngõ Huyện ăn cháo. Đoạn đường về tôi vòng qua đường Cổ Ngư, đi qua con đường lãng mạn nhất Hà nội rồi vòng đường ven hồ Tây về nhà.
Trời đã về chiều, qua hồ gió thổi mang hơi nước càng thêm lạnh. Lúc về e đã ngồi sát vào tôi, tay vẫn đút vào túi áo tôi nhưng vòng tay đã siết chặt hơn. Sắp hết con đường ven hồ, gần về đến nhà tôi càng đi chậm lại, lòng thầm ước con đường này mãi dài ra để tôi được ở bên e lâu hơn.
- A ơi dừng lại 1 tí, e chưa muốn về.
Tôi dừng xe tại 1 góc đường, nép xát vỉa hè, tôi và em dựa vào xe nhìn ra hồ im lặng.
- Hôm nay đi chơi e vui lắm a ạ.
E khẽ nói dựa đầu vào vai tôi. Tôi khoác tay qua lưng em, kéo em thêm vào lòng
- ừ, a cũng vui lắm.
ghé sát mặt vào tóc em, tôi hít hà hương thơm con gái.
- Tóc e thơm quá.
- Điêu, e đi cả ngày rồi còn gì thơm nữa.
- Thật, a thề.
Tôi kéo em lại gần mình hơn, lúc này e dựa hẳn vào người tôi, tôi vòng 2 tay qua ôm em, mặt dí sát vào tóc e hít hà. Gió từ hồ thổi vào phần phật, tôi thấy e khẽn run lên.
Xoay e lại, tôi ôm chặt hơn, e gục đầu vào vai tôi, tôi lại nghe thấy e hát, 1 bài hát tiếng anh mà tôi k biết.
Chúng tôi cứ đứng như thế 1 lúc, áp vào nhau. Rồi như bản năng tôi hơi đẩy em ra, lúc này mắt em hơi nhắm, gió thổi mang tóc và hương thơm phả vào làm tôi càng thêm ngây ngất. Tim tôi thì đang đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi nhìn thấy đôi môi e đang run rẩy đón chờ.
Tôi cúi xuống, môi tôi và môi e run rẩy tìm đến nhau, vụng về và lập cập.
Nụ hôn đầu đời của tôi và cũng là của em đầy đam mê và vụng dại, sự khao khát, run rẩy khì lần đầu chạm môi 1 người khác bao năm vẫn ko thể xóa mờ. tôi ôm e thật chặt, môi tôi môi e dính chặt ngỡ như chẳng thể tách rời.
Hôm đấy, bên Hồ Tây lộng gió, tôi và em đã trao nhau nụ hôn đầu tiên. Thật mềm. Thật êm….
Rồi bỗng, e cắn tôi 1 cái đau điếng vào môi....
***Hẹn ae tối nhé hehe***

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....

- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn

- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook