Tiep

Update 15

Sau hôm đó tôi cũng phải về quê, trước khi về tôi dặn em có gì phải thông tin cho tôi ngay. Ngày nào tôi cũng nhắn tin gọi điện cho e hỏi thăm, giọng e rất buồn, e hay khóc điều mà trước đây tôi chưa từng thấy. Em nói bố e k muốn e học trường GT, môi trường không phù hợp với em, muốn e đi ra nước ngoài ngay từ học ĐH không chờ Cao học nữa, học bổng tốt mà trường cũng tốt. E khóc nhiều, xin bố e ở lại VN nhưng bố e vẫn sắt đá. Lúc này, bố mẹ e đã biết được có 1 sự đổi thay trong e, có lẽ họ đã lờ mờ đoán ra sự có mặt của tôi.
Điện thoại nghe e vừa khóc vừa kể mà lòng nặng như đeo đá, nỗi sợ mất e cứ chực chờ nhảy vào xâu xé tôi. Ở nhà đc 1 tuần, tôi quyết định xuống HN với em.
Sau 1 tuần không gặp, e vẫn gầy và xanh như trước. đôi mắt quầng đen nhuốm màu u ám, đâu rồi em tôi nhí nhảnh yêu đời, đâu rồi e tôi với nụ cười thường trực trên môi, ôm em mà thương e quá.
- Anh ơi, e k muốn xa a.
Lời e nói như cứa vào tim tôi, tôi nào có muốn xa em.
- E kể cho mẹ truyện của 2 đứa mình rồi, e muốn mẹ nói với bố giúp e.
- ừ. Mẹ bảo sao e?
- mẹ chưa nói gì. Bảo sẽ suy nghĩ, chắc mẹ sẽ gặp a.
Những ngày sau đó tôi đưa e đi đến bất cứ nơi đâu e muốn, chúng tôi lang thang trên con đường Kim Mã quen thuộc, ngồi lặng lẽ ngắm các cụ già bên hồ thủ lệ. Tôi đưa e lên bờ hồ ăn kem Tràng Tiền, đưa e dạo quanh các con phố rợp mát bóng cây, ngập tràn hoa sấu. Tôi và em lặng ngồi bên hồ Tây ngắm hoàng hôn, trao nhau những nụ hôn say đắm. Tôi và em muốn dành cho nhau khoảng thời gian đẹp nhất, những gì đẹp nhất cho nhau.
Chuyện du học của em thì vẫn vậy, qua lời kể của e tôi biết e đang rất áp lực, nặng nề, còn hơn cả lúc chưa thi đại học. Tối nào đi làm về bố e cũng hỏi em việc hoàn thiện hồ sơ thủ tục vì thời gian cũng sắp hết. Mẹ e vẫn chỉ im lặng,1 mặt bà không muốn xa đứa con gái đầu lòng nhưng 1 mặt bà cũng muốn tốt cho em, nói gì thì nói môi trường bên đấy tốt hơn nhiều so với bên này sẽ dễ cho e phát triển hơn.
Nhiều lúc k có em tôi cũng nghĩ hay để e đi, chỉ mấy năm thôi, sau đó e vẫn sẽ là của tôi, xa cách địa lý nhưng chúng tôi vẫn có thể nói truyện hàng ngày được mà. Nhưng mỗi khi nghe những giọt nước mắt của em chảy xuống là tôi lại không thể cất lời được. tôi biết e k muốn đi vì 1 lý do xâu xa nữa nhưng tôi lúc đó cũng k biết.
Lúc đó suy nghĩ non nớt dại khờ của tôi, sự mặc cảm, tự ti lúc nào cũng nghĩ để e đi là tôi sẽ mất e mãi mãi.
Một tối, có 1 số lạ gọi cho tôi:
- alo, ai đấy ạ.
- Cháu là T có phải k? 1 giọng nam nghiêm nghị.
- Vâng, đúng ạ. Xin hỏi bác là ai ạ?
- Bác là bố Minh, Như Minh, bác muốn nói chuyện với cháu.
Hôm sau tôi và bố em gặp nhau tại 1 quán cà phê trên đường Xuân La.
Bố e là 1 người tầm thước, tôi đã nhìn thấy mấy lần lúc ông đưa e đi thi nên nhận ra ngay. Em giống mẹ hơn, đôi mắt đen lúc nào cũng có ánh cười chứ bố e thì k? ánh mắt nghiêm nghị, dò xét, giọng ông trầm, nghe rất nặng nề.
Cuộc nói truyện của tôi và ông hôm đấy, chủ yếu 1 người hỏi 1 người trả lời, 1 người nói và 1 người nghe. Ông hỏi tôi rất nhiều: sinh năm bao nhiêu, quê ở đâu, bố mẹ làm gì, nhà có mấy a chị em, đang học ngành gì, bao h ra trường có định hướng gì chưa?
Nếu hôm đấy là 1 cuộc phỏng vấn kén rể chắc chắn tôi đã trượt trong mắt bố em. Bao nhiêu cái nhanh nhạy tháo vát hàng ngày trôi đâu mất, thay vào đó là sự ấp úng, rụt rè. Trong mắt ông tôi chắc là 1 thằng nhà quê cùi bắp, chẳng có định hướng rõ ràng cho tương lai, khó có thể là chỗ dựa cho con gái ông.
- Chắc cháu đã biết chuyện cái Minh sắp sang Anh học ĐH?
- Cháu tưởng, Minh sẽ ở VN ạ?
- Thế Minh chưa nói với cháu à? Các thủ tục hầu như đã song, sang đấy Minh sẽ ở nhà người quen của bác nên cũng k lo. Lúc đó, dù nó không muốn bác cũng phải đưa nó đi bằng được.
- Bác.. . chúng cháu…
- Cháu đừng nói nữa. Truyện của 2 đứa bác đã biết. Nhưng cháu hãy nghĩ cho nó, 2 đứa còn trẻ, còn nhiều thời gian. Cháu học GT cũng đã biết, môi trường đó hoàn toàn k phù hợp với đứa con gái như Minh. Sang kia học tập điều kiện rất tốt. Con Minh rất ương bướng, ngày nào bác cũng nói nhưng nó k nghe. Cháu hãy khuyên nó giúp bác.
Ông đi về bỏ tôi giữa quán, tôi đờ đẫn ngồi lại rồi đi về như kẻ mộng du.
“dù nó không muốn bác cũng phải đưa nó đi bằng được, cháu khuyên nó giúp bác” lời của ông cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi. Tôi khuyên em cái gì đây, khuyên e bỏ tôi, khuyên em hãy xa rời tôi mà bay qua khung trời mới sao?
Sau buổi nói truyện với bố em, tôi hẹn gặp em.
- Mấy hôm nay bố e có nói gì k?
- Có, hôm nào bố e cũng nói, mắng e ương bướng, k biết nghe lời. Mắng e ngu si không biết chọn lựa. Bố e bảo sẽ bắt e đi bằng mọi giá.
- ừ, bố e cũng vừa bảo a thế.
- Sao bố em vừa gặp a ạ. Sao e k biết. Bố e nói gì vậy a?
Tôi kể cho e nghe nội dung câu truyện. e lại khóc:
- A ơi, e k muốn đâu. E phải làm gì bây h?
- A cũng k biết nữa.
Tôi thấy mình thật kém cỏi, câu nói vô trách nhiệm buột khỏi mồm. Một thằng như tôi, vẫn trẻ con biết nói gì, biết làm gì đây, tôi và em quá nhỏ bé trước thế giới này chẳng biết thế nào là đúng thế nào là sai. Tôi cảm thấy bất lực, thực sự bất lực trước sức ép này của bố em. Mọi việc đã được ông quyết định, k cần tôn trọng ý kiến của tôi và em. Với ông có lẽ em vẫn chỉ là 1 đứa con gái nhỏ, ăn chưa no, lo chưa tới, cần ông chỉ dắt, bảo vệ, cần ông đưa những lời khuyên ông cho là tốt nhất.
Qua lần gặp tôi ông lại càng thêm ủng hộ quyết định của mình, nên ông đã hành động rất nhanh. Ông cho làm thế là đúng mà bỏ qua suy nghĩ cảm xúc của em, thứ cảm xúc ông nghĩ chỉ là thoáng qua, sẽ quên nhanh. ( Lúc đó e và tôi đã rất hận ông nhưng sau này khi có con gái, tôi cũng thông cảm với ông 1 phần nào – đó đơn giản chỉ là thứ tình cảm che chở của 1 ông bố dành cho con gái bé nhỏ của mình mà thôi).
- Em k đi đâu, nhất định không đi.
E ôm tôi thật chặt, nước mắt chảy ướt hết vai áo tôi. Chắc e cũng khổ tâm nhiều lắm, ôm chặt e vào lòng, tôi chỉ biết lặng im để e khóc, làm sao để có thể ngăn những giọt nước mắt của em, làm sao để có thể che chở cho e bây h?

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....

- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn

- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook