Tiep

Update 17

Vậy là e đã quyết định đi, ngần ngừ mãi nửa muốn đi nửa không, đến 2 h kém tôi mới quyết định đến điểm hẹn. Mặc quần áo soi mình trong gương, nhìn trong gương tôi chẳng nhận ra mình, đầu tóc bù xù, bẩn thỉu, tôi gầy rộc đi trông thấy., cũng đúng mấy hôm có ăn uống gì đâu. Mượn xe Tuấn bả tôi phóng đến nơi đã hơn 2h. Nhìn thấy e ở phía xa, bóng hình lẻ loi đơn độc bên bến xe bus, lòng tôi như quặn lại, dừng xe tôi nôn khăn, chân rủn rẩy. Thấy e ở nơi đó mà k dám tiến lại gần.
Tôi ngồi thụp xuống vỉa hè, khuất sau hàng bằng lăng tím, tôi với em cách nhau 1 con đường, tôi bên này đường, e bên kia đường mà sao thấy xa như ngàn dặm. Người con gái tôi yêu chỉ cách tôi chưa đầy 50m mà tôi không dám gặp. Tôi thấy thương em vô ngàn.
Thời gian lặng lẽ trôi, e có gọi cho tôi 1 cuộc nhưng tôi k nghe máy. Có nhắn cho tôi 1 tin nhưng tôi k trả lời. Tôi và em vẫn cứ ngồi mãi thế, e vẫn nhóng mắt lên nhìn mỗi lúc xe bus tới ngóng hình bóng ai, vẫn nhao nhác mỗi khi có bóng người đến bến nhưng chẳng phải tôi. Nhìn e, tim tôi tan nát.
Rồi e khóc, tôi thấy em run rẩy khóc nấc lên, bao nhiêu người đi qua nhưng em nhìn nhưng e mặc kệ. Đôi vài gầy run lên từng nhịp, tôi muốn chạy đến ôm em nhưng k thể, chẳng biết tại sao.
Bất chợt trời đổ cơn mưa mùa hạ, trời đã về chiều lưỡng lự trước cơn mưa em bước lên chuyến xe bus quay về. Trên xe tôi vẫn thấy e nức nở.
Mặc cho mưa táp vào mặt, tôi dắt xe đi bộ như kẻ mất hồn. dắt xe đi dọc đường Kim Mã, con đường mà tôi và e vẫn đi cùng nhau, dừng chân ngồi bên chiếc ghế đá tôi và em vẫn ngồi, nhưng hôm nay đã chẳng còn có em. Chỉ có tôi và mưa.
Hôm đấy cỏ cây hoa lá đất trời cũng khóc cùng tôi và em.
Về nhà người tôi ướt sũng nước mưa tôi cảm nặng, sốt cao, uống viên thuốc tôi nằm vật phòng Tuấn bả, tôi ngủ li bì trong cơn mơ tôi lại mơ thấy e.
Ngày mai e đi….
Trưa hôm sau, thức dậy đầu tôi đau như búa bổ, miệng mồm khô khốc, húp tạm gói mì tôm Tuấn bả pha cho tôi lại lăn ra ngủ tiếp. lúc thức dậy đã hơn 5h chiều. có 1 tin nhắn của e:
- Tối nay 9h e bay rồi a ạ. Dù thế nào đi nữa e vẫn mãi yêu a.
Đọc tin nhắn tôi thấy hụt hẫng vô cùng, đầu nóng ran do sốt nhưng lại rất tỉnh táo. Lúc đó tôi biết mình phải làm gì. Giống như cái gì mất mới thấy trân quý, tôi lao đi tìm em.
Tuấn bả thấy tôi lao ra đường thì nắm lấy tay tôi, sau khi nghe tôi nói, a bảo sẽ đi cùng tôi ra sân bay. Đi ngay thì may ra gặp được e lần cuối. A đèo tôi phi như bay trên đường, gió thốc vào người lạnh toát, người lúc nóng lúc lạnh nhưng tôi mặc kệ.
Trên đường đi tôi nhận tin nhắn của e:
- Xa a, lần này e xa anh thật rồi. Mãi yêu e a nhé.
Tôi bấm gọi lại ngay nhưng e đã tắt máy, lúc đến sân bay tôi chạy bộ vào sảnh chờ, đã hơn 8h, giữa bao la rộng lớn tôi biết tìm e nơi đâu khi lần đầu tôi đến đây?
Em đi thật rồi, e yêu của tôi.
Trên đường về tôi với Tuấn bả không nói với nhau câu nào. Mãi lúc về nhà ngồi trên giường a nói:
- Thôi chú ạ. Xa thế….. Quên đi sẽ tốt hơn cho cả 2.
Xa thế, đúng là xa hàng nghìn hàng vạn cây chia cách. Nhưng e đi xa thế là do ai, là do tôi, do sự ích kỷ, tự ái của chính tôi.
- Biết bây h có thể nói chuyện với nhau dù cách xa nhưng vẫn khó lắm. Xa nhau cách trở nhiều điều, mà 4 năm dài lắm. Thôi đau nặng lần này còn hơn đau rải rác về sau e ạ. Nghe anh.
- A im đi, a biết gì mà nói.
Tôi quát lên với Tuấn bả, vùng vằng trèo ra khỏi giường, lao về nhà. Nhưng đi được mấy bước tôi loạng choạng ngã xuống k còn sức. Trận ốm đã đánh gục tôi.
Đêm đó, ngủ cùng Tuấn bả tôi được nghe a kể về mối tình đầu của anh. Yêu nhau 3 năm cấp 3, sau đó a đỗ đại học lên Hà Nội, người yêu a vào Sài Gòn, a vẫn giữ mối tình còn chị thì thay lòng. A nói chẳng ai là người có lỗi, lỗi chỉ do khoảng cách.
Sáng hôm sau ngủ dậy, không gian như tràn ngập hương em, đâu đâu tôi cũng thấy hình bóng e in dấu. Nằm nghĩ đến e, tôi lại trào nước mắt, chẳng biết h này e đang nơi đâu? Chắc e cũng đang khóc như tôi.
Về nhà, dở tờ giấy hôm trước e gửi tôi, vẫn nét chữ thanh mảnh của e in hằn lên trang giấy, ở giữa có dấu nước phai lòa chữ, nước mắt của e:
- Nếu e phải đi, a hãy tìm 1 người khác thay e chăm sóc a a nhé. Yêu a. First love.
Nước mắt tôi rơi từng giọt trên trang giấy, lộp bộp. Gấp lại bức thư của e cẩn thận, tôi lục tìm những thứ liên quan đến em cất sâu dưới đáy hòm, như cố gắng cất đi hình bóng của em.
Tôi thay cả mật khẩu nick chát bằng 1 dãy ngẫu nhiên khó nhớ, tôi cũng cất sâu vào đáy hòm cùng bức thư của e. Tôi quyết tâm quên e, nếu có duyên 4 năm sau sẽ gặp lại. Còn bây h tôi sẽ chôn chặt bóng hình e, những kỷ niệm với e vào đây.
***
Khoảng hơn 1 tháng sau mẹ e lại gọi cho tôi muốn gặp. Bà k biết rõ truyện của chúng tôi, bà nói những ngày trước khi bay sang Anh e rất buồn nhưng k còn cãi lại bố nữa. bà biết tôi và e đã có chuyện xảy ra, e đã khóc rất nhiều nhưng không kể cho ai nghe bất cứ điều gi. E sang Anh ngoài quần áo e chẳng mang gì nhiều, chỉ mang 1 quyển truyện và mấy con hạc giấy mà bà biết đấy là tôi tặng em. Bà cảm ơn tôi. Tôi chỉ ậm ừ. Sau đó mẹ e còn cho tôi xem những bức ảnh e chụp bên kia gửi về. Vẫn là em tôi với vầng trán cao, đôi mắt đen huyền nhưng đã chẳng còn ánh lên nét tinh nghịch nữa mà thay vào đó có lẽ là nỗi buồn chất chứa, tất cả là tại tôi.
Mẹ e cũng kể e sống bên đó hiện tại rất tốt, sống ở nhà người quen bố mẹ e từ trước, có 1 cậu con trai mà trước khi định cư sang Anh có qua lại nên thân với e. Nhìn e đứng cạnh những con người xa lạ, trên mảnh đất xa lạ tôi lại nhói đau. Qua lời kể của mẹ e, tôi còn lờ mờ đoán ra gia đình em muốn cậu kia sẽ dần thay thế tôi, để e quên đi mối tình học trò. Thế cũng tốt cho e.
Hôm đó chia tay mẹ em, tôi lại lang thang bên hồ Tây, đến nơi lần đầu tôi và em trao nhau nụ hôn đầu. Vẫn hàng liễu ấy, không gian ấy. Nhưng h chỉ còn mình tôi lẻ bóng. Bước chân trên đường Xuân La, gần nhà e, ngát mùi hoa những bông sữa nở sớm, tôi lại nhớ chưa 1 lần được cùng em dạo bước trên con đường ngập mùi hoa sữa, thứ mà e vẫn thường nói với tôi muốn 1 lần được thử.
Đứng lặng bên đường, nỗi nhớ e lại ngập tràn từng ngóc ngách trong tôi. Biết là đã cố dặn lòng mình phải cố quên đi, nhưng chẳng biết sẽ phải cố quên đến bao h.
****
Năm học mới, tân sinh viên nhập trường, thỉnh thoảng tôi hay rảo qua các lớp năm 1, kiếm tìm hình bóng quen nhưng chẳng thấy. Em tôi đã mãi mãi xa tôi thật rồi.
Em đến với tôi như những bông hoa Họa Mi tháng 12 chợt đến rồi chợt đi. Gần 1 năm tôi bên em qua nhanh như làn mây khói nhưng để lại trong tôi bao kỷ niệm khó phai, những xúc cảm đặc biệt về tình đầu mới nở e ấp, tinh khôi như đóa hoa Họa Mi trắng trong, nhẹ nhàng nhưng k thể thiếu mỗi khi Hà Nội vào đông.
E lặng lẽ đến bên tôi rồi lặng lẽ bước ra khỏi đời tôi, đến và đi lặng lẽ như áng mây trôi nhưng để lại trong tôi1 cách gì đó rất riêng, 1 thứ mà chẳng bao h có thể thay thế được…

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....

- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn

- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook