1 TÝ bên lề

Update 18

Hôm đó, trước ngày cưới của tôi một ngày.
Lúc này khoảng hơn 10h tối, sau khi bắt chước trào lưu bấy h là đăng bài cảm ơn các bạn bè, cùng với gửi lại lời mời cưới lần nữa nhắc nhở mọi người ngày mai nhớ đến dự tiệc cưới của chúng tôi thì bỗng tôi nhận được tin nhắn của 1 người không trong friend list.
- Anh T.
Nhìn tên Fb cùng với ảnh đại diện tôi ngờ ngợ, run rẩy nhấn vào ảnh fb xem kỹ hơn.
Tim tôi như bị bóp nghẹt, việc hít thở trở nên vô cùng khó khăn. Hình bóng đấy, khuôn mặt đấy, cái tên ấy biết bao h tôi có thể quên được đây. Đã 8 năm rồi. Như mê đi, tôi run rẩy gõ:
- Ai đấy?
- Em, Minh đây, a còn nhớ e k?
Làm sao tôi có thể quên được e cơ chứ, sao e lại có thể hỏi tôi 1 câu như vậy. Bao nhiêu ký ức ùa về.
- Minh à, làm sao a quên đc.
- Hù, e muốn nói truyện với a1 tí, a có tiện k?
Lúc này hiện lên trong đầu tôi là câu: “tình cũ k rủ cũng tới”, bao nhiêu câu truyện đã từng đọc, từng nghe thoảng qua đầu tôi. Nhưng tại sao lại là tôi, và lại vào đúng lúc này, trước ngày cưới của tôi ư.
Phân vân, hơi cảm thấy có lỗi với vợ nếu nhận lời Minh, nhưng cuối cùng cảm xúc vẫn thắng, tôi trả lời:
- Được chứ, sao k? e đang ở đâu, bây h a đến.
Cảm xúc trào lên ứ nghẹn, kỷ niệm cuả tôi, tình yêu đầu của tôi, h em tôi nơi đâu?
Tôi nhớ những chiều cùng em đi bộ trên đường Kim Mã, nhớ những nụ hôn vội bên hồ Tây, nhớ nụ cười của em. Tôi cũng nhớ những buổi chiều 1 mình thẫn thờ trên những cung đường tôi đã đi với em, nhớ những đêm k ngủ trằn trọc nơi đâu cũng thấy bóng hình e, nhớ những ngày không e cô đơn buồn bã, đi về như cái bóng. Nhưng thôi, tất cả là tại tôi, tại tôi nhưng cũng đã qua rồi. Nốt đêm nay, mai tôi sẽ thành 1 người chồng tốt, nhưng đêm nay tôi muốn mình là tôi của 8 năm trước.
- E đang ở đâu?
- Hihi. A muốn đến cũng k đc đâu. E vẫn ở Anh.
E vẫn ở Anh, e đang đùa tôi sao?
- Hôm nay thấy a mai tổ chức đám cưới e muốn chúc mừng anh. Chúc mừng a đã tìm được hạnh phúc của mình.
- Sao e biết mai a lấy vợ.
- Hihi. E vẫn theo dõi anh mà, a vẫn dùng số Đt cũ đúng k? Một hôm e thử search trên Fb thế là ra a ngay. Mà anh ít cập nhật nhỉ, vẫn như xưa, y như ông già.
Vậy ra e vẫn âm thầm theo dõi tôi, chẳng biết từ bao h nhưng tôi cũng chẳng hỏi. e vẫn luôn quan tâm đến tôi, vậy mà tôi.
- ừ, a vẫn dùng số đấy thôi. E dạo này thế nào? Hay về Việt Nam k?
- e lấy chồng rồi, con bạn bố mẹ e bên này, a k biết đâu.
Em lấy chồng rồi ư, lời e nói thoảng qua tôi. Cũng đúng thôi, đến tôi cũng sắp lấy vợ nữa là em. Mà sao tôi lại không biết chồng e chứ, trong lần gặp cuối mẹ e đã nhắc đến cậu ta k biết bao nhiêu lần trước mặt tôi.
- ừ, thế chồng e có yêu e k? có đối xử tốt với e k?
- Tốt a ạ. Thương vợ thương con. Tán mãi e mới đồng ý đấy.hihi
Em kể cho tôi nghe về công việc, về gia đình trong thời gian qua, nhưng tuyệt cả 2 không ai nhắc đến quãng thời gian khi e mới sang Anh, hay quãng thời gian tôi với e bên nhau, nó như 1 hố buồn mà chẳng ai muốn gợi lên, mặc dù lúc này cả tôi và e chắc đều đang nghĩ tới nó.
- Mai a lấy vợ rồi, vui lên anh nhé!
Câu cuối e nói với tôi như vậy.
E out rồi tôi vẫn còn ngồi thẫn thờ bên chiếc máy tính.
Tôi vào fb em, ấn follow, rồi lướt xem cuộc sống của em.
Em h đã béo hơn trước, nhưng vẫn nụ cười ấy, ánh mắt đấy, nó đã bớt u hoài hơn lần cuối tôi nhìn e qua bức ảnh. Cuộc sống của em cũng tốt, sung túc, chồng e nhìn hiền, yêu vợ, thấy e hạnh phúc tôi cũng mừng.
Em lấy chồng đã đc 3 năm, con trai em cũng có vầng trán cao giống em.
Xem đến đó, như có vạn mũi dao đâm qua ngực tôi.
Tôi đã nợ e quá nhiều.
Sau này, có 1 lần e về Việt Nam hơn tuần, định gặp tôi nhưng tôi k gặp, lấy cớ đang đi công tác xa k thể về được. Thực ra bấy h tôi k muốn gặp em, dù chỉ như 2 người bạn, tôi sợ.
Có thể lần sau e về tôi sẽ gặp em.

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....

- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn

- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook