Tiep

Update 19

Người ta vẫn thường nói tuổi trẻ và sai lầm, 2 thứ này thường đi chung với nhau. Tôi cũng không biết tuổi trẻ của tôi có nhiều sai lầm không, nhưng như 1 bạn ở trên đã nói nhiều lúc có nhiều truyện mà bây giờ nghĩ lại tôi cũng nghĩ là sao mình không làm thế này, sao mình không làm thế kia? Nghĩ về nó, trải nghiệm nó chính là những kinh nghiệm quý báu cho những việc sẽ trải qua tiếp theo, cũng là 1 cách trưởng thành.
Mối tình đầu của tôi, có đau đớn thế nào thì thôi, cũng k nhắc đến nữa. Tôi sẽ kể tiếp truyện của mình cố gắng không nhắc đến nó nữa cho chính tôi đỡ buồn:D Mấy hôm nay về nhà tâm tình cũng khác, hay tha thẩn đâu đâu, có lẽ ít nhiều bị ảnh hưởng bởi truyện cũ, vợ tôi cũng đã để ý, tôi không muốn vợ lo lắng, hoặc không muốn tình cảm vợ chồng đang tốt đẹp bị ảnh hưởng nên h cố gắng kể truyện vui và không nhắc đến Minh nữa.
***
Tháng 9 trôi qua mang theo bóng hình của em. Cố chôn chặt nỗi buồn trong lòng tôi bước vào năm thứ 2 đại học với nỗi lo tăng ca trên đầu.
Kỳ 2 năm 1 tôi cảm thấy mình làm bài thi cuối kỳ cũng rất ok nhưng chẳng hiểu sao thi 12 môn cả mới lẫn cũ tôi lại qua được có 2 môn. Lúc thi lại thì đang là lúc đau khổ nên tôi cũng chẳng có tâm trí nào mà thi cử nên cũng chẳng học hành gì, đi thi thì môn đi môn không.
Trường tôi bắt đầu năm học mới cũng là lúc tổng kết năm học cũ, chốt phảy, chốt trình nợ xem ai đủ điểu kiện lên lớp ai không. Lúc báo điểm thi lại, tôi được hơn 4 phẩy và nợ 32 trình - nợ 8 môn ( hình như bây h tính theo tín chỉ, không tính theo trình nữa). Về điểm phẩy tôi đủ điều kiện do mấy môn tôi thi qua điểm cũng khá cao, nhưng về số trình được nợ tôi quá target 2 Trình, nếu không có gì thay đổi cầm chắc 1 suất đúp may chưa quá target bị buộc thôi học.
Ông già tôi thì cũng làm lãnh đạo ở quê, cũng khá coi trọng hình thức, tôi biết ở cơ quan các ông bố bà mẹ thường hỏi han tình hình học tập của con cái dưới Hà Nội, thầm so sánh đánh giá lẫn nhau. Tôi biết qua lời kể của ông với những người làm lãnh đạo như ông, bao người nhìn vào việc con cái giỏi giang ngoan ngoãn cũng là 1 niềm tự hào, thậm chí với những người cùng vai vế con không đỗ đại học còn không được ngồi chung mâm. Đấy có thể là chuyện chính trị cấp làng quê kèn cựa nhau, tôi cũng không rõ, nhưng truyện “Vọng tử thành long” của mấy ông già ở quê là có thật.
Do lẽ đó việc học tập của tôi ở dưới Hà Nội này cũng được để ý xát xao, ông già rất hay gọi điện cho tôi hoặc anh Tú hỏi han tình hình học tập của tôi, lần nào tôi cũng trả lời là: mọi việc vẫn trong tầm kiểm soát! Ông già cũng tin mà đi nói truyện với mọi người như thế. Quê tôi có rất nhiều gương học giao thông bị đúp hoặc bị đuổi nên ông già thường vẫn lấy việc tôi học hành ok làm điều tự hào, khoe khắp xóm. Do đó nếu báo tin tôi bị đúp, ra trường chậm 1 năm chắc người trọng sĩ diện như ông già sẽ xin về hưu sớm mất.
Anh Tú người mang đầu ra thề sẽ chăm lo việc học hành của tôi càng lo lắng hơn nữa. Khi biết tình hình bết bát của tôi thì tìm mọi cách, dùng mọi mối quan hệ nhằm chạy cho tôi thoát trượt 1 môn.
CUối cùng tổng kết năm 1, lớp tôi ban đầu vào 100 mạng, tăng ca xuống khóa dưới 38 đồng chí, đuổi 5 đồng chí, nhưng năm trước cũng tăng ca xuống lớp tôi gần bằng số đó nên sĩ số không thay đổi nhiều. Tôi may mắn nhờ vào những cố gắng của anh Tú cũng vinh dự được nằm trong đống trụ hạng, tiếp tục bước vào năm thứ 2 đời sinh viên.
Lan man 1 tí để các bạn biết tình cảnh của tôi lúc đó thế nào, vừa thất tình lại vừa suýt thất học, nói chung bết gần như miếng giẻ rửa bát.
Lúc này thì thằng Hùng thi lại đại học đã đỗ trường nó mơ ước nên cũng chuyển về ký túc trường mới ở k ở cùng anh e tôi nữa. Tuấn bả cũng đã ra trường, vẫn ở xóm trọ nhà ông Xuân cho gần người yêu – lúc này là e Ngà, sau vụ cái quần lót thì không cần tán mà tự đổ lão Tuấn. 2 anh chị đã ra trường nhưng vẫn ở đó đến lúc cưới nhau mới chuyển đi nơi khác do Tuấn bả bảo là có nhiều kỷ niệm nên k nỡ chuyển. Lan béo thì vẫn yêu anh an ninh, mồm thì leo lẻo leo lẻo cuối năm ra trường là cưới nhưng vẫn chịch xã giao với ông Tú đều.
Tôi thì thật sự bết, sau khi e đi tuy không còn gầy gò xanh xao nhưng tâm tình không được tốt. Ông Tú với Tuấn bả quan tâm làm nhiều cách nhưng thực sự ngay lúc đó bố thằng nào mà vui được nên cũng đành chịu. Theo kinh nghiệm thất tình của Tuấn bả thì mọi vết thương sẽ được thời gian chữa lành nên không có gì phải lo lắng cả vấn đề là bao lâu thôi nên kệ mẹ. Còn theo kinh nghiệm của a Tú thì đau cái gì thì chữa bằng cái đấy, nên tôi đau tình sẽ mang tình đến cho tôi bằng cách dẫn tôi đi chơi cave :rolleyes:
Thời tôi công viên Hòa Bình chưa xây, trên đường Phạm Văn Đồng các quán matxa đèn mờ nhiều khôn tả. Tôi ở trong làng XĐ đi tắt 1 chút là ra vườn chuối Metrol ngay. Ông Tú lần nào đèo tôi qua đó cũng gạ gẫm tôi vào làm nháy, nhưng nói thật cứ nhìn những cái nhà xiêu vẹo lợp tôn bẩn thỉu, những bà cô mắt xanh mỏ đỏ chắc tầm U40 ngồi dạng háng ở cửa là tôi chẳng có bụng dạ mẹ nào mà chui vào cả.
- Đéo xấu thế anh? Còn bẩn nữa, e đéo vào đâu?
- Đm, ở đây có thế thôi. Hay tối nay tao bảo Lan béo cho mày nhé.hehe
- Đm, a chỉ chém.
Một hôm tôi với ông Tú lên Thạch Thất ăn cưới. Ông này là bạn ĐH ông Tú nhưng hay đến chơi nhà tôi nên tôi cũng được mời. Đám bạn ông Tú tôi quen gần hết nên ăn uống nói truyện rôm rả tưng bừng lắm, sau khi cơm no rượu say trên đường về Hà Nội thì cả đám nổi hứng đi matxa thư dãn. Nghe quảng cáo ở trên này có Karaoke kiêm Matxa toàn các em miền Tây trẻ đẹp, giọng như mía lùi nên tôi cũng khoái khoái. Sẵn hơi rượu nên tôi cũng hào hứng đi cùng.
Mấy anh em đi 1 tẹo là tới, cảnh vật làng quê trải dài cây cỏ ngút ngàn, quẹo vào 1 con đường nhỏ trên đường quốc lộ chính, chúng tôi đi vào khu nhà trên 1 quả đồi, cảnh vật thật yên bình như đúng cái tên Yên Bình của xã. Thoai thoải trên đồi là 1 căn biệt thự, nếu đầu con đường rẽ vào không đề biển quảng cáo Karaoke Maxtxa thì khéo chẳng ai biết. Bên hông căn biệt thự là 1 dãy nhà Cấp 4 lợp mái chống nóng, đó là các phòng hát.
Theo như giới thiệu thì đầu tiên sẽ vào hát tại đây, các em sẽ ra hát cùng, sau đó nếu ưng em nào thì sẽ vào các phòng trong căn biệt thự bề thế matxa chịch choạc gì hay không thì tôi k biết.
Vào ngồi chưa ấm chỗ thì các em miền Tây mở cửa bước vào xếp hàng chào các anh. Giọng ngọt ngào lắm.
Trước theo cách chữa bệnh của ông Tú tôi cũng được dẫn đi hát Karaoke tay vịn ở Hà Nội mấy lần nên tôi cũng chẳng ngỡ ngàng nhiều. Mấy e vào phòng các ông kia toàn chọn các em trẻ, rất trẻ cỡ toàn 16, 17, riêng tôi chẳng hiểu sao lúc đó lại chọn 1 em già nhất khéo còn hơn tuổi tôi, với tôi thì thấy nhỏ nhắn xinh xắn , và đặc biệt tôi thấy ánh mắt buồn, rất buồn, một nỗi buồn xa xăm nên chắc vì thế nên tôi chọn.
Lúc hát e cũng là người ít nói nhất, mặc chiếc váy bó sát màu xanh nõn chuối dài hơn bẹn 1 chút, ngồi sát cạnh tôi, rót bia. Liếc sang bên cạnh thấy mấy ông đã lăn vào khám phá các em, hát hò thì ít mà sờ đít sờ mông thì nhiều, mấy e thỉnh thoảng lại ré lên chẳng biết do đau hay thích thú, nhưng giọng thì trẻ con đặc, tôi nghe mà k có cảm tình lắm. Tôi cũng hờ hững ôm eo em, lúc đó thực sự tôi lại nghĩ đến Minh:
- A không thích em à? Có cần đổi người không a?
Một giọng nữ miền Tây ngọt ngào vang bên tai tôi. Quay sang váy xanh đang hướng đôi mắt buồn nhìn tôi.
- À, không không, a xin lỗi, a hơi say.
Đang ôm người phụ nữ này mà lòng lại nhớ về người khác thực sự lúc đó tôi thấy có lỗi, mặc dù người tôi đang ôm là ai đi nữa. Với tay lấy Mic đang bỏ không, tôi đưa cho em:
- E hát cho a nghe 1 bài đi.
E hát 1 bài miền borelo nhẹ nhàng, nghe cũng hay phết. Lúc e hát ôm eo em tôi cũng được nhìn cơ thể e 1 lượt, dưới ánh đèn mờ tôi cũng nhận ra là e rất trắng, hơi gầy, vòng eo con kiến bé tẹo, ngực với mông chắc mặc váy bó co kéo nhiều nên cũng gọi là có tí. Những điều ấn tượng với tôi là đôi mắt e rất đẹp, ánh nhìn buồn, khóe mắt sâu trên khuôn mặt cũng nhiều phần thanh tú.
Ngồi hát được 1,2 bài thì các đôi lần lượt kéo nhau đi đâu hết. Chỉ còn lại đôi của tôi, lúc đó e hỏi:
- A có vào kia với e không?

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....

- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn

- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook