Tiep

Update 34

Nhà ông bà trẻ cách nhà em có mấy nhà, xách túi hoa quả đến, bấm chuông 1 loáng bà Đức đã ra mở cửa:
- Cháu chào bà ạ.
- A, T đến chơi đấy hả cháu. Vào nhà đi.
Nhà ông bà trẻ tôi rất gọn gàng sạch sẽ, hai ông bà trước 1 người là nhà báo, 1 người là nhà giáo nên sống rất ngăn nắp, cẩn thận. Nếp người già, cái gì đã thành thói quen thì rất khó thay đổi, rất chỉn chu. Ông Đức tuy chân bị bó bột đang nằm trong buồng trong nhà, nhưng thấy có khách đến vẫn cố gượng dậy gọi với ra:
- T đến đó hả, trưa ở lại ăn cơm với ông bà cho vui nhé.
- Dạ vâng, cháu nghe tin ông bị ngã nên cháu qua thăm ông ạ, cuối tuần bố mẹ cháu cũng xuống ạ.
Tôi vừa nói vừa đi vào gian trong thăm ông, ông đang nửa nằm nửa ngồi, bên cạnh vẫn có tờ báo mở ra đang đọc dở và cái đài đang phát 1 chương trình ca nhạc dân ca. Cái chân gẫy được bó bột đang được đặt kê lên 1 cái gối.
- Hôm nọ đi đứng thế nào lại ngã thế ông?
- Ông lên tầng tưới cây, trượt chân ngã từ cầu thang xuống, may không đập đầu, nhưng chân thì bị rạn xương phải bó bột. già rồi cháu ạ.
Ông Đức rất thích cây cảnh và chim nên trên tầng nhà ông có nhiều chậu cây cảnh và phong lan, ngoài ra còn có mấy con chim cảnh, Gâu, Họa Mi gì đó tôi cũng không rõ. Ông quý mấy thứ đó lắm, ngày nào cũng lên tưới tắm rồi ngắm nghía, đúng là thú vui của người già.
- Sao, dạo này học hành thế nào rồi? ở bên ngoài có tiện không?
- Cháu học cũng bình thường, chỗ cháu ở gần trường nên đi học cũng tiện hơn ạ.
- ừ, thế chỗ XĐ còn mỗi thằng Tú ở hả? Cái thằng mãi cũng chưa thấy vợ con gì nhỉ.
- Vâng, còn anh Tú, mà a đấy cũng đi công tác suốt ý mà ông.
Tôi ngồi nói truyện bâng quơ với ông, định ngồi 1 lúc rồi về nhà đi học thì ông bà cứ giữ lại bảo ăn trưa song đi học luôn còn có truyện cần bàn. Tôi cũng đồng ý luôn, tính là lúc ngồi ăn cơm thử hỏi xem ông bà có thông tin gì về em Hiền để tiết lộ cho tôi không luôn.
- T này, ông bà định nhờ cháu việc này, không biết có tiện không?
- Có, truyện gì ông bà cứ nói đi ạ? Cháu làm được cháu làm ngay.
- ừ. Thế ông bà cũng nói với mày trước, nếu mày đồng ý thì bảo bố mẹ mày sau. Ông đang bị đau chân, đi lại bất tiện nên chú D (con trai ông) định đón ông bà lên ở cùng để tiện chăm sóc. Ông bà muốn nhờ mày đến đây ở trông nhà cho ông mấy tháng, hàng ngày chỉ tưới cây với cho mấy con chim của ông ăn và uống nước thôi.
- Thế thì đơn giản thôi có gì đâu ạ. Cháu chắc không chuyển đến đây ở được nhưng hàng ngày cháu đến tưới cây với cho chim ăn chắc không có vấn đề gì đâu ạ.
- Sao không chuyển đến đây cho tiện. Ông bà vẫn còn 1 phòng trống mà.
Ông bà Đ vừa khó tính vừa ngăn nắp gọn gàng lắm nên tôi không thích ở cùng, trước cũng bảo tôi 1 lần nhưng tôi đã từ chối rồi.
- Dạ thôi ạ. Cháu ở đấy cùng đứa bạn, với lại cũng gần trường tiện cho việc đi học với lại vào ký túc hỏi bài ạ?
- ừ, tùy mày. Nhưng chắc không thích ở cùng người già chứ gì? Nhưng mấy hôm ông bà không ở đây thỉnh thoảng mày cũng ngủ lại 1 vài đêm cho nhà đỡ vắng vẻ nhé.
- Vâng. Cái đấy thì cháu làm được ạ.
- ừ, thế từ thứ 2 tuần sau nhé. Cuối tuần này chú D đón ông bà rồi. Để tối bà gọi cho bố mẹ mày nhờ, chắc mấy tháng hè chịu khó ở lại Hà Nội giúp ông bà nhé.
- vâng ạ. Nhưng chắc thi song cháu cũng phải về quê tầm 1 tuần ạ.
- ừ, hôm nào về bảo bà để bà thu xếp.
Chủ nhật tôi cũng đến giúp ông bà chuyển ít đồ, rồi lên nhà chú D ăn cơm. Chú D còn cho tôi mượn cái xe máy của chú ít đi để tôi tiện đi lại từ nhà đến nhà ông Đức mỗi buổi chiều, tôi bảo không cần nhưng chú cứ bắt phải cầm đi lại cho tiện.
Từ hôm đó tôi lại có thêm việc đó là mỗi buổi chiều là phóng đến nhà ông bà tưới cây với cho chim ăn và thay nước cho nó. Song việc thì cứ xuống nhà ngóng ra ngóng vào xem có thấy em Hiền không nhưng chẳng thấy, đúng là em ít đi ra ngoài thật. Ngóng chán thì về nhà hoặc đi chơi.
Năm đó việc thi cử của tôi cũng khá tốt, kết thúc môn điểm tổng kết cũng khá cao. Kỳ 2 năm 2 không trượt thêm môn nào, những môn nợ năm thứ nhất cũng trả được vài môn, mối lo tăng ca đã không còn suốt ngày thường trực trong đầu nữa.
Thi song trước khi về nghỉ hè thì thằng Mạnh chuyển chỗ ở, nó bảo chuyển ra ở cùng thằng Sinh cho 2 thằng tiện cày game nhưng tôi biết nó muốn tránh mặt em Ngọc, em Huyền sau đó mấy hôm cũng chuyển trọ nốt. Tôi thì vẫn ở 1 mình, do chỗ này tiện lợi cho việc học hành nên cũng không muốn chuyển, phòng em Ngọc thì có thêm 1 người nữa chuyển đến, Hương chị họ cái Ngọc vừa học song ĐH Ngoại ngữ. Bà này có lẽ cũng đúng với cái chất ngoại ngữ, hướng ngoại và sang chảnh thôi rồi. Từ đợt chuyển về ở, ngõ chỗ nhà tôi trở nên chật chội vô cùng, mấy hàng si xếp hàng dài, mấy bà tổ dân phố nhổ mãi cũng không được.
Bà này xinh, dáng đẹp và 1 lúc cũng bắt cá 23 tay, thả thính liên tục, cá nào bà Hương bắt cũng toàn cá to dầy thịt, anh nào tôi thấy cũng cung cúc phục vụ rất nhiệt tình. Bà này cũng tài 1 cái là xếp lịch rất khít nhưng không anh nào bị chồng chéo anh nào. Cứ 1 anh vừa thả ở đầu ngõ, về nhà tắm giặt thay quần áo son phấn song là có 1 anh khác tới đón đi chơi tiếp.
Nhưng tôi để ý có duy nhất 1 anh là được quan tâm nhất, có mời vào nhà giới thiệu với chúng tôi và được dẫn lên phòng chơi. Tôi không được nhìn hết các anh kia nhưng tôi cũng đoán chắc anh này khá nhất, nhìn bảnh bao lắm.
Hè năm đó thì cả tôi, em Ngọc và bà Hương đều không về nghỉ hè. Tôi thì có việc ông bà nhờ nên chỉ về quê có 1 tuần, sau đó mẹ tôi cũng xuống chơi thêm 1 tuần nữa. Em Ngọc cũng về quê có ít ngày rồi lên để học thêm Tiếng Anh, bà Hương thì tôi chẳng thấy về ngày nào, ra trường bám trụ Hà Nội vừa đi làm lại vừa tìm việc và vừa tìm chồng.
Năm đó có xe chú D cho mượn nên tôi đi chơi ác lắm, đánh cặp vài trùng với thằng Linh 2 thằng rong ruổi đá Pes độ suốt ngày. Thời gian đó thắng được nhiều mà thua cũng không ít, tôi thì vẫn chỉ lon ton cái chân thuốc nước cầm tiền độ làm kèo, còn việc thi đấu vẫn là thằng Linh. , lê la khắp các quán từ Công Nghiệp cho đến tận Gia Lâm (nếu bạn nào đợt đó chơi pes 2 mà hay lê la các quán khéo gặp nhau rồi cũng nên :D). Có đợt thắng được nhiều có tiền tôi lại sinh ra cái tật Lô đề, lúc đầu 10 điểm vui vui, rồi về sau ham hố phang nhiều hơn. Cái cảm giác thót tim, tiếc nuối rồi sung sướng, hồi hộp đến từng giây phút cuối cùng nó kích thích và khó bỏ bất ngờ. Hôm nào cũng thế, làm gì thì làm, đang ở ngoài đường hay quán pes cứ đến giờ là lại căng mắt ra so kết quả, cái máu đỏ đen cứ chầm chậm ngấm vào tôi.
Đợt đấy mải đi chơi, tôi toàn đến nhà ông Đức tưới cây với cả thay nước cho chim lúc ban đêm, khi đi chơi về, hôm nào mệt quá lười về thì ngủ luôn ở đấy. Nhưng chính mùa hè tưới cây buổi tối lại đâm ra tốt, bằng chứng là mấy tháng tôi chăm sóc, cây cảnh vẫn xanh tốt, hoa phong lan thì ra hoa tưng bừng, ông bà cứ khen tôi chăm mát tay suốt J. Em Hiền thì từ hôm thấy em kiêu kiêu mà tăm mãi vẫn chẳng gặp được em thêm lần nào nữa tôi cũng thấy chùn chùn, chán chán. Hè đến lê la với thằng Linh suốt nên thực ra cũng ít có thời gian mấy, việc chơi bời nó cứ cuốn đi, thế cho nên tôi cũng còn chẳng thèm buồn kỳ kèo con Hoa bò xin số luôn.
Một hôm hơn 10h về sau khi từ nhà ông Đức tưới cây cho chim ăn tôi bắt gặp cái Ngọc thơ thẩn đứng ngoài ngõ. Thấy thế tôi gọi:
- êu, đi đâu lơ ngơ ngoài này thế?
- A, anh T, em đang đứng ngoài này hóng gió tí. – sau vụ thằng Mạnh 1 thời gian, Ngọc cũng bình thường trở lại với tôi.
- Ngoài này nóng lắm, có gì mà hóng gió. Về không? A đèo về luôn?
- Chị Hương đang có bạn đến…
- À… Thế ra ghế đá ngồi không?
- Vâng.
Em nói thế tôi hiểu ngay, chắc bà Hương dẫn bạn trai đến phòng chơi nên e Ngọc phải lánh mặt ra ngoài này đây. Tôi đèo em ra chỗ ghế đá trước khu tập thể hôm trước ngồi hóng mát.
- Lần sau vào phòng anh mà ngồi, việc gì phải lang thang ngoài này.
- Vâng, hi. Mọi lần e ở nhà thì anh chị đấy đi luôn, hôm nay em đi học về thấy xe anh kia, lại thấy cửa phòng đóng bên trong tắt điện nên em ra ngoài này.
- Từ lúc đi học về cơ á? 9h à? Thế có mệt không e?
- Em không, chỉ hơi khát.hi
- Khát hả? kem nhé? A đi mua, a cũng hơi khát.
- Vâng. Merino chanh muối anh nhé.hi
Tôi mua 2 que kem rồi cùng em ngồi ăn, trò truyện linh tinh 1 lúc rồi đi về. Về nhà ông kia cũng đã đi nên tôi với em ai về phòng nấy.
Lúc sau em nhắn tin:
- Vừa nãy may mà gặp anh, em đang đứng chán muốn chết.
- Có gì đâu. Mà lần sau thì lên phòng anh mà ngồi nhé, anh không ở nhà cũng cứ vào nhé, a chẳng bao h khóa cửa phòng đâu.
- Vâng, anh.
Từ hôm đó thỉnh thoảng tôi đi chơi khuya về thấy phòng ốc gọn gàng sạch sẽ hản. Mấy túi rác được dọn đi, mấy thứ sách vở quần áo tôi vứt lung tung cũng được thu dọn sạch sẽ, tôi đoán chắc là em hôm nay có lên phòng tôi trú ngụ đây.
Một hôm về đá pes được ít tiền nhưng lại toạch lô hết, buồn vui lẫn lộn tôi mới về sớm, về nhà thấy xe ông kia mà điện phòng tôi đang bật tôi đoán chắc em Ngọc đang ở trong phòng mình, lên phòng thấy cửa mở, phòng ốc sạch sẽ, em Ngọc đang nằm trên giường tôi đọc truyện, có vẻ rất thoải mái.
- Êu, lại phải lánh nạn à?
- A, em lên ngồi nhờ tí nhé. Thấy tôi vào em vội luống cuống chống tay ngồi dậy.
- ừ không sao, cứ ngồi chơi đi. Anh đi tắm cái.
Lấy quần áo song, tôi vào thấy em không ngồi trên giường nữa đã chuyển sang ngồi ở bàn học đọc truyện.
- em ăn tối chưa? Đi ăn với anh không?
- Em ăn rồi, nhưng nếu a rủ thì e đi cùng anh cũng không sao cả. Ở nhà đang chán.hihi
Hôm đấy tôi đèo em lên tận Lý Quốc Sư ăn phở, ăn song hai anh em còn ra nhà thờ uống trà tranh mãi mới về. Nói truyện với em rất vui, cái nhí nhảnh của em làm tôi thấy thoải mái. Em kể truyện bạn bè em, gia đình em, kể truyện học hành, trường lớp, kể nhiều truyện lắm đến h tôi cũng chẳng nhớ hết được nữa. Thỉnh thoảng em nhìn tôi bằng ánh mắt rất lạ, khi đó tôi cũng lờ mờ nhận ra Ngọc vẫn rất thích tôi.
Nói chung hôm đấy đi chơi về tôi thấy rất vui, tôi và em cười suốt, lúc về đến nhà đã hơn 12h.
Đi ngủ nằm lên giường vẫn thoang thoảng mùi hương em vẫn lưu lại lúc tối, hít hà hương thơm còn đọng lại, nghĩ đến thời gian đi chơi hôm nay tôi thấy lòng mình bỗng xao xuyến lạ, cảm giác cũng lâu lâu rồi tôi chưa từng có.
THời gian cứ thế lặng lẽ trôi, mấy tháng hè cũng qua, năm học mới lại đến, tôi và Ngọc đã trở nên thân tình hơn rất nhiều, em thỉnh thoảng lên dọn phòng cho tôi, tôi biết kể cả những lúc người yêu Hương không đến nhưng em vẫn lên phòng tôi ngồi chơi, đọc sách đọc truyện hay đơn giản chỉ để dọn dẹp qua cho tôi. Tôi biết nhưng cũng chẳng nói gì. THời gian đó những lúc không đi đá pes tôi cũng hay đèo em đi chơi, 2 đứa lang thang ăn uống khắp nơi, đi nhiều nhưng đường tôi cũng vẫn chẳng thuộc mấy, em toàn phải ngồi sau vừa xem bản đồ vừa chỉ tôi.
Lên bờ hồ ăn kem, ra hồ Tây hóng gió ăn bánh tôm, phở cuốn, ra cầu Long Biên xem tàu hỏa chạy, tôi lúc đó cũng cảm thấy thích thích em, nhưng không thực sự rõ ràng, không quá mãnh liệt nồng thắm như vơi Minh.
Một hôm tôi với thằng Linh gặp 1 đối thủ ngang sức ở ngõ Tự Do, thằng Linh với đối thủ đá khá ngang pheo, cả hai đều thi thố cho khán giả lối chơi đẹp mắt với những bàn thắng mãn nhãn. Thằng Linh hôm đó đá Chelsea còn đối thủ là Barcelona, tôi biết chỉ khi gặp đối thủ có lối đá tấn công mạnh, hoa mĩ thằng Linh mới dùng Chelsea với sơ đồ kim cương với Makelele, Essien, Ballack, Lampard tiền vệ và siêu tiền đạo Voi rừng Drogba, lối đá chặt chẽ không ngại va chạm. Kết thúc vui vẻ, tiền thắng thua cũng không quá chênh lệch, cả bọn mới rủ nhau đi nhậu. Lúc trở về đã gần 11h đêm. Tôi hơi chuếnh choáng bước lên phòng, trong phòng không bật điện sáng, chỉ có ánh điện vàng phát ra từ bóng đèn học, trên giường tôi cái Ngọc đang nằm ngủ ngon lành. Gió quạt thổi cứ làm phơ phất cái ve áo em đang mặc, cái bụng trắng ngần cứ lập lò kín hở, nhìn thấy thế tôi thấy kích thích kinh khủng...

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....

- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn

- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook