Tiep

Update 42

hững ngày sau đó, tôi cố gắng dành nhiều thời gian ở bên em hơn, tối tối đều cùng em đi dạo bên Chùa Láng hoặc ra Hồ Thành Công, tuy nhiên lúc này tôi với em lại nảy sinh mâu thuẫn về việc tôi sẽ chuyển ra ngoài ở vào tháng sau. Chúng tôi tranh cãi về vấn đề này liên tục, đang đi chơi vui vẻ nhắc đến là lại cãi nhau. Em thì không muốn tôi chuyển đi, tôi cũng không muốn nhưng tình thế bắt buộc cùng với ngứa mắt bà Hương quá không ở được.
Cãi nhau nhiều, biết tôi quyết tâm dù không muốn nhưng cũng em cũng không còn cách nào. Cũng chỉ dự định ở nhà ông bà 3 tháng, lấy 3 tháng tiền nhà bù vào trả nợ sau đó sẽ chuyển ra ngoài tiếp nên tôi cũng không muốn chuyển hết đồ đến nhà ông bà vì sợ bố mẹ biết sẽ hỏi tiền nhà đâu. Vì thế nên hầu hết đồ đạc gửi ở nhà chị thằng Quân chùa với nhà thằng Linh, chỉ mang một ít sách vở và quần áo đến nhà ông bà trẻ.
Ngọc biết không cản được tôi nhưng nhất quyết bắt tôi buổi trưa và buổi tối vẫn phải đến nhà em ăn cơm sau đó đi đâu thì đi, tôi cũng đồng ý, nhưng buổi tối hôm nào bà Hương ở nhà là tôi cũng không đến, ở nhà ăn mì tôm, cơm bụi hoặc đi chơi thì ăn linh tinh ở ngoài. Bà Hương hình như biết nên dạo đấy tôi thấy rất hay về nhà sớm, ông Trung thì đến liên tục, quyết tâm nhân lúc tôi không ở gần để cướp Ngọc khỏi tôi.
Tôi lúc này thì đang gom góp hết tiền để trả nợ do đã đến hạn nên cũng không để ý đến ông Trung lắm, Quân Chùa đã phải nói khó với chị nó để xin tiền, tôi cũng chỉ dám vay anh Tú 1 ít do không dám nói sợ bị chửi (vì anh Tú rất không thích tôi ra ngoài ở không ở XĐ nữa), cũng về nhà xin thêm tiền mẹ nhưng vẫn thiếu 1 ít, bần cùng tôi còn phải lấy ở chỗ Ngọc thêm mấy lần tiền nữa.
Từ lúc chuyển ra ngoài tuy Ngọc nói là trưa đến ăn cơm cùng nhưng thực ra tôi đến rất ít, 1 phần vì đến chúng tôi thỉnh thoảng lại cãi nhau, và bà Hương rất hay về, trưa cũng về, thấy tôi Hương lại nói mỉa, tôi với Hương ghét nhau nên dần dà tôi ít đến dần, thỉnh thoảng rủ em ra Hồ Thành Công ngồi ăn ngô nướng rồi ra về, cũng chưa bao h dẫn em đến nhà ông bà trẻ vì sợ hàng xóm đàm tếu đến tai ông bà không hay. Thời gian gặp nhau ít, mấy lần gặp nhau lại hay xích mích, chủ yếu nguyên nhân là do tôi gây sự trước, nhưng Ngọc luôn là người chủ động làm lành, tuy nhiên tình cảm cả 2 có vẻ đứng trên bờ rạn nứt, mà nguyên nhân có thể do tâm lý của tôi lúc đó rất bất ổn.
Tôi cảm thấy tình cảm của mình dành cho Ngọc cứ nhạt dần, lúc đó tôi lại nghĩ đến mối tình đầu của tôi rất nhiều, đêm nằm 1 mình trằn trọc nghĩ về tương lai, nghĩ về khoản nợ, nghĩ về việc học hành đang quá sa sút mà tôi thấy sợ và thấy cô đơn kinh khủng nhưng lạ là tôi lại không muốn gặp Ngọc không muốn nt hay gọi điện nói truyện cùng em.
Khoảng cách và thời gian cứ như bào mòn dần tình cảm của tôi, trước kia ở cùng nhà, lúc nào cũng có nhau, gặp nhau thì luôn cảm thấy cần nhau, thực sự là của nhau, nhưng h đây, xa nhau lại tôi lại chẳng thấy nhớ, chẳng thấy cần như trước nữa. Có lẽ tình yêu thực sự của tôi không dành cho em.
Chẳng hiểu tại sao?
Một đêm đang nằm nghĩ vẩn vơ thì có tin nhắn điện thoại đến, của Ngọc:
- Anh…
Không trả lời,lúc sau lại có tin nhắn nữa:
- Anh ơi, anh…
Lúc này không muốn cũng phải muốn nhắn lại:
- Sao thế e?
- Em nhớ anh…
Lại một tin nhắn nữa:
- Mấy hôm nay em chờ, chờ anh đến mà sao mãi không thấy, chờ anh nói một câu yêu em như xưa mà cũng không thấy…
Lúc trước, trước khi ngủ tôi đều nhắn tin cho e, nói yêu em và chúc em ngủ ngon, nhưng bây h một lời yêu thương cũng tiết kiệm với em. Nghĩ tới em mà lòng trào lên nỗi xót xa, người con gái yêu tôi, hết lòng quan tâm đến tôi mà tôi lại đối xử với em như vậy sao? Đã gần 1 tuần tôi chưa gặp em, nhắn tin gọi điện cũng ít.
- Anh xin lỗi, mấy hôm nay anh bận quá.
- Anh không yêu em nữa à?hix
- Em nói gì thế? Không yêu em thì yêu ai, thôi, đừng buồn nữa, mai anh qua rồi mình đi chơi nhé.
- Vâng. Trưa mai học song qua em luôn nhé, ăn gì để em nấu.
- ừ, mai học song anh qua, nhưng anh không ăn gì đâu, không thích gặp bà Hương.
- Vâng. Nói yêu em đi.hihi
Giọng điệu của em đã vui hơn, sau đó chúng tôi còn nhắn tin với nhau 1 lúc lâu, mãi đến đêm mới ngủ.
Mấy hôm nữa phải trả nợ nếu không sẽ phải báo nhà nên hôm đấy đi chơi với Ngọc đầu óc tôi cứ để đâu đâu. Ngồi ở hồ Thành Công, mùa này ít người lắm, lác đác bên hồ chỉ có mấy đôi tình nhân ngồi tâm sự, thỉnh thoảng mới có người chạy tập thể dục vù qua. Mùa đông gió lạnh, ngay bên ngoài kia tiếng xe cộ, tiếng người nói ồn ã tấp nập, nhưng trong này cách có 1 hàng rào sắt lại yên tĩnh đến kỳ lạ. Không gian hồ rộng, tối mờ kỳ ảo, yên tĩnh một cách lạ thường. Cả không gian hồ chỉ có tiếng gió thổi, tuy không rộng lớn bao la như hồ Tây, không ồn ào náo nhiệt như hồ Gươm, nhưng ở đây, bên giữa lòng thành phố tôi cũng vẫn thấy lòng yên bình kỳ lạ.
Tôi với em ngồi sát nhau, tôi ôm em rất chặt, e cũng dựa đầu vào vai tôi, rúc vào ngực tôi né tránh từng ngọn gió đông lạnh buốt, những lúc như thế này tôi thấy thật yên bình, thấy thật yêu em.
Em kể cho tôi rất nhiều truyện từ đợt tôi chuyển ra mà em chưa nói, truyện cái Linh cái Giang bạn e, truyện mấy đứa trên lớp vẫn tán tỉnh em, truyện ông Trung hầu như hôm nào cũng nhắn tin gọi điện cho em, truyện bà Hương hay hỏi thăm về tôi, truyện nào của em tôi cũng chăm chú nghe, nhưng những truyện em hỏi tôi tôi lại chẳng trả lời gì, cũng chẳng kể gì nhiều về tình cảnh của mình cho em nghe mặc dù em gặng hỏi nhiều.
- Anh, h anh còn nợ nhiều không? Sắp trả hết chưa?
- K, anh trả gần hết rồi, còn 1 ít thôi.
- Anh nói dối em đúng không, hôm trước em vừa hỏi anh Quân, anh đấy bảo vẫn thiếu nhiều lắm.
- ừ thì còn 1 ít.
- Anh cứ phải dấu em làm gì? Em lo cho anh mà. Em có 1 cái dây chuyền vàng, đợt đỗ đại học mẹ cho, em đưa anh để thêm vào nhé.
- Vớ vẩn, làm sao thế được. Anh đã bảo là không sao rồi, em không phải lo gì đâu. – Không thể lấy thêm bất cứ thứ gì của em nữa, tôi gắt lên với em.
Em không vừa, cũng to tiếng lại với tôi:
- Sao lại không sao, sao mà không lo được chứ. Bây h anh cần thì em đưa cho anh, bao h có thì lại mua đền em là được chứ có gì đâu?
- Đã bảo không là không. Sao em lằng nhằng thế nhỉ. Đi về đi, không ngồi nữa.
- Về thì về, mai đến em đưa cho, không bàn nữa. – Đứng dậy đi về Ngọc vẫn nói ngang với tôi như thế.
Trên đường đèo em về, hai chúng tôi cũng không ai nói với ai câu nào, về đến nhà, Ngọc cũng đi thẳng vào nhà luôn, tình cảm sau buổi đi chơi vừa được hâm nóng lên 1 tí h lại nguội ngắt, định gọi em lại xin lỗi đã to tiếng với em nhưng tôi lại thôi. Tính Ngọc với tôi cả hai đều mạnh mẽ ngang bướng giống nhau, có truyện là to tiếng xích mích ngay, thật khó mà hòa hợp.
Về nhà được 1 lúc thì bà Hương gọi, định không nghe máy nhưng lại sợ nhỡ Ngọc đi về có việc gì nên tôi lại nghe:
- Alo, sao thế chị?
- ừ, mai chị muốn gặp mày nói truyện.
- truyện gì thế, không nói được luôn à mà phải gặp?
- không, truyện quan trọng phải gặp trực tiếp.
- Vậy chỗ nào chị cứ nói đi, em đến.
- Ừ, có gì mai chị nhắn tin.
Hôm sau thì tôi với bà Hương gặp nhau ở quán nước gần cổng trường Luật. Cũng chẳng có gì phải nói hay thăm hỏi nhau nhiều nên Hương vào đề luôn:
- Chị bảo, mày làm gì thì làm, đừng làm liên lụy con Ngọc.
- Em làm gì mà liên lụy đến Ngọc, chị đừng nói linh tinh.
- Mày không phải dấu, mày đi vay lãi tiền, h đến hạn trả phải không? Mày còn lấy cả tiền của con Ngọc phải không? Mày biết là dạo này nó phải đi dạy thêm nhiều rất vất vả không? Nó thì cần gì phải vất vả như thế, từ nhỏ ở nhà sung sướng từ bé, đi học thì bố mẹ nó có để thiếu thốn cái gì bao h đâu, bây h dính vào mày nên nó mới phải vất vả thế đấy,mày đừng có làm hại em gái tao nữa.
- Sao chị biết? – tôi trào nên nỗi nghi ngờ, sao Hương lại biết, tôi đã dặn Ngọc không được nói với ai, sao Hương lại biết?
- Sao tao lại không biết, tối nào nằm nó chẳng tâm sự với tao, tối nào nó chả khóc sướt mướt vì lo lắng cho nó, cho mày. Mày xem 1 tháng nay mày gặp nó được mấy lần, quan tâm tới nó được bao nhiêu, mày xem mày có xứng đáng với nó k?
Giọng bà Hương càng ngày càng cao giọng mắng nhiếc tôi, cả quán lúc này đều hướng ánh mắt tò mò vào chúng tôi dò xét, chỉ chỏ.
Lúc này trong tôi trào lên nỗi tức giận và xấu hổ, cái tôi quá cao, cùng với cái sĩ diện quá lớn làm cho tôi thấy xấu hổ với bà Hương , xấu hổ với những người xung quanh nghe thấy truyện của chúng tôi. Qua lời kể của bà Hương tôi chẳng khác nào thằng ăn bám, thằng lừa dối làm hại người yêu mình cả.
Xấu hổ bao nhiêu lúc đó tôi lại thấy giận Ngọc, ghét Ngọc bấy nhiêu, tại sao? Tại sao tôi đã dặn là không được nói với ai mà em lại kể cho bà Hương biết, kể lể khóc lóc làm gì? Tôi có cần e thương hại đâu, cần em giúp đỡ quan tâm đâu mà e phải thế. Sao em lại kể truyện tôi nợ nần ra với bà Hương, sao lại kể cả truyện tôi lấy tiền của em ra cho người ta biết?
Tôi thấy những người đang ngồi trong quán cùng nhìn tôi rõ ràng bằng ánh mắt khinh bỉ, ánh mắt họ toát hẳn lên giọng điệu chửi bới tôi: nhìn thằng chó kia kìa, không biết xấu hổ, bị chị người yêu đến nói cho kìa… Xem kìa, to cao khỏe mạnh thế kia mà sống ăn bám kìa, bị chị người ta đến chửi vào mặt kìa… Ánh mắt bà Hương thì ánh hẳn lên vẻ hả hê khi đã làm nhục được tôi.
Xấu hổ, tôi đứng dậy dắt xe đi ngay ra khỏi quán. Vừa đi vừa bấm máy gọi cho em. Không thấy thưa máy, h này chắc em đang trên đường đi học về, tôi phóng xe thẳng đến chỗ em ở, đứng chờ ở cửa...

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....

- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn

- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook