chap 1

Update 1

Câu chuyện bắt đầu vào một buổi tối mùa đông lạnh cong mông dù đã mặc quần. Chả là mấy hôm trước nổi máu anh hùng ta đây không sợ thời tiết, mặc quần áo phong phanh rồi tắm nước lạnh, nên hôm nay cái giá phải trả là không lết được ra khỏi giường. 23 giờ đêm, nằm trên giường với cái kim truyền nước cắm ở tay, đầu óc thì cứ quay quay dẻo như tay Khá Bảnh múa quạt , trong đầu tôi cất lên một tiếng chửi thề : Đm ốm yếu thế lày thì học hành cl gì nữa! .
Thế là, bằng chút mana ít ỏi còn xót lại trong người, tôi cố với lấy chiếc điện thoại trên đầu giường, hai mắt nheo nheo vì cái màn hình bật lên làm tôi chói mắt quá. Vào mess, tôi lướt lên lướt xuống để tìm kiếm nick của một đứa bạn cùng lớp. Ô, lú một cái, cái nick fb cũ đã bay từ đời napoleon, còn cái nick facebook mới này thì chả có bóng một đứa bạn nào trong lớp cả, mà thực chất là tôi cũng chẳng thích kết bạn với mấy đứa trong lớp bởi cũng chẳng thân thiết gì. Thế là cuối cùng cũng đã có một lí do chính đáng để cái đầu bé nhỏ đang ong ong của tôi hoạt động hết công suất. Gớm, văn vẻ thế thôi, chứ trong cái lúc ốm đau bệnh tật, con người ta đến cái xác còn chẳng nhấc nổi, thì cái đầu lúc này chỉ còn mỗi chức năng là để mọc tóc. Áp dụng công thức đặt tên fb lúc bấy giờ, cùng với một chút cái gọi là trí nhớ có hạn của mình, tôi lên tìm kiếm cái tên : Hoàng Trần . Hoàng là thằng lớp trưởng lớp tôi, nó ngồi cạnh tôi suốt 4 năm học, cho nên nói chuyện cũng dễ hơn, vả lại là chuyện xin nghỉ phép, thì đó quả là một nước đi hoàn con mẹ nó hảo luôn.
- Oh shit- đầu tôi hiện lên những lời như thế. - Lắm Hoàng hiện ra thế này, rồi Hoàng nào là Hoàng lớp mình. à, mà hình như nó để avt mặc định. ok ok
Vâng, và thế là một lần nữa cái đầu này lại lập công trạng lớn. Tôi lựa chọn ngay cái nick facebook hiển thị trên cùng, rồi thấy quê quán chuẩn là ở địa phương mình, quả quyết nhắn một dòng tin nhắn hết sức vô cùng là bơ phệch :
- Ê, mai báo cô giáo tao xin nghỉ 1 buổi nhé, tao ốm cmnr, không lết được nữa.
Nói chung là soạn tin nhắn chờ thì nó cũng may rủi lắm, chả biết lúc trời ơi đất hỡi nào được rep lại, may thì nhanh, không may thì có khi đéo bao giờ rep. Ồ, thế nhưng không, rời không phụ lòng người.

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....

- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn

- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook