chap 14

Update 14

vào 1 ngày đầu tháng 8 vừa rồi , mình đã đặt chân tới Hàn .... để tìm những nguyên nhân ... tìm ra cái sự thật về chuyện ấy .. đúng vậy , có lẽ mình nên bắt đầu từ những người đó
xách hành lí ra ngoài trong sự bỡ ngỡ vô hạn , cũng đã lâu lắm rồi mình mới quay trở lại nơi này , 1 nơi mà mình k hề muốn lết xác đến chút nào cả , 1 nơi chứa quá nhiều những kí ức đau buồn
- anh K ơi . đây nè
mình ngó xung quanh thì bắt gặp Lộc và con Hằng đang gọi mình í ới ( tên bọn nó bên này là gì mình k nhớ , thôi thì gọi tên việt vậy , còn 2 đứa này mình sẽ kể chi tiết sau . cũng k định đề cập đến 2 đứa này đâu nhưng mà có liên quan đôi chút đến công việc sau này nên nhắc luôn vậy )
kéo chiếc vali rồi đi lại phía chúng nó , cũng chào hỏi qua loa rồi kêu 2 đứa này dẫn mình về luôn . mình muốn giải quyết những vấn đề bên này nhanh nhất có thể ... nhà bao việc đâu thể lông nhông mãi được . mình cũng đã xa nhà 2 tuần rồi chứ đùa đâu
- đến nơi rồi anh
xe dừng lại ở 1 ngôi nhà 2 tầng khá to , cảnh vật ở đây có vẻ khá dễ chịu nên mình cũng bớt áp lực đi phần nào
mọi thứ đã thay đổi khá nhiều , cũng được chục năm rồi chứ có đùa đâu .
- mọi thứ thay đổi nhiều quá nhể ?
- thì lâu lắm rồi mà anh . lần trước anh sang bên này mà anh có chịu đến đây đâu
- m cũng biết tại sao anh như vậy mà
- thôi anh vào nhà đi anh . bà mong anh lắm rồi đấy
- thế cơ à ?
ừ .. để rồi xem sẽ đối mặt với nhau như thế nào đây
bước vào trong với tâm trạng khá bất ổn , 1 phần vì cái kỉ niệm ở đây là k hề tốt trong trí nhớ của mình , phần vì mình chuẩn bị đi gặp người mà mình đã trốn tránh bao năm nay ... nhưng đó chỉ là những suy nghĩ của mình thôi , k thể bộc lộ ra ngoài được , mọi thứ sẽ rất phức tạp nếu như mình k đứng vững trước những khó khăn trước mắt , còn biết bao nhiêu chuyện còn phải giải quyết
- K . là K thật phải k ?
người phụ nữ ấy đi lại ôm mình rồi khóc , người cũng run lẩy bẩy lên lắp bắp nói từng câu 1 . mình chỉ đứng im k nói gì vội , đưa mắt nhìn xung quanh thì cũng có kha khá người trong căn nhà này đang đứng xung quanh nhìn mình , với những đôi mắt của sự chờ đợi , chờ xem mình sẽ phản ứng như thế nào
- con vẫn khoẻ chứ
mình khẽ đưa tay đẩy bà ấy ra , trả lời với vẻ mặt k cảm xúc .
- nhờ ơn của bà nên con vẫn khoẻ , con cảm ơn
- con ...!!!
- bà đừng hiểu nhầm . con chỉ đến đây để hỏi bà 1 số chuyện thôi , xong chuyện rồi con sẽ đi ngay
- con vẫn hận bà nhiều vậy sao ?
mình định k kể tới chuyện bên này đâu . nhưng thôi , tầm này có cái gì mà giấu nữa , từ giờ mình sẽ kể hết cmnr cho nó nhẹ đầu , đỡ nhức óc
- con lấy cái tư cách gì mà hận bà chứ
mình cười khổ . người phụ ấy , bà ấy ... chính là bà ngoại của mình , người mà mình sẽ khó thể nào có thể chấp nhận được
[ cụ thể hơn cho mấy ông thần dễ hiểu nhé ..... mình sinh ra và lớn lên tại mảnh đất thái bình như mấy ông đã đọc ... nhưng đằng sau câu chuyện p1 là biết bao nhiêu điều mình chưa nói , biết bao hoàn cảnh mà mình k giám kể .. trước đây mình nghĩ là sẽ k cần tiết lộ chuyện này đâu , nhưng chắc phải suy nghĩ lại rồi ..... tiếp nhé ...... ông bà nội và họ hàng đằng nội của mình đều ở việt nam cả ... còn đằng ngoại thì lại lằng nhằng vcl ... ông ngoại mình là người việt , k hiểu kiểu gì ngày xưa lại tòm tem được bà ngoại mình bên hàn xẻng ...đây cũng là lí do tại sao mấy đứa bạn thân thỉnh thoảng vẫn gọi mình là đứa “ ngoại lai “ , lai cái cc gì k biết , bố mẹ mình đều là người việt cả mà ... nhưng rắc rối cũng từ đây mà ra cả ... khoảng gần 20 năm trước ông ngoại mình mất sau 1 vụ tai nạn , dẫn đến việc bà ngoại mình quyết định quay trở về hàn sinh sống , cô chú mình cũng kéo sang bên hàn theo bà mình luôn , mấy đứa em họ mình cũng đều ở bên này cả k trừ 1 đứa nào .... và đứa em mình cũng k phải ngoại lệ ...
năm mình 11 tuổi , là lần đầu tiên mình được tận mắt gặp họ hàng bên ngoại của mình sau 1 chuyến đi chơi của gia đình mình sang bên này và bà cũng k phải ngoại lệ . cũng chính năm ấy , bố mẹ mình đã đưa ra 1 quyết định khá bất ngờ , họ đã để thằng Khang và cái Lan ở bên hàn sinh sống , tách biệt mình với cái Ly ( mẹ mình 2 lần sinh đôi nhé , mình với thằng Khang là lần đầu , còn cái Ly và cái Lan là lần 2 ... hồi bé mình sống khá tách biệt với 3 đứa còn lại , hầu như chỉ chơi với mấy đứa bạn trong xóm mà k hề để tâm tới mấy anh em trong nhà , ông Khải mình cũng kệ luôn , chả mấy khi nói chuyện với mấy người này
mọi chuyện vẫn cứ tiếp diễn như thế cho đến khi . vào 1 lần mà 3 đứa kia vẫn nô đùa như bình thường , mà hầu như lần nào 2 đứa kia cũng hợp sức lại trêu ghẹo thậm chí có những hành động khiến cái Ly khóc nức nở 1 mình .. lúc đấy mình don’t care vcl ra , dell thèm quan tâm đến chúng nó luôn... mãi cho đến 1 lần , cái Ly thay vì khóc 1 mình mà chạy đến ôm mình khóc thì mình mới bắt đầu để ý hơn , rồi 1 2 nhiều lần như thế , mình đã bắt đầu quan tâm đến đứa em gái hơn , đã chơi với cái Ly nhiều hơn , và đã bắt đầu cảm thấy thích khi có đứa nhõng nhẹo bên cạnh và dần dần cưng chiều đứa em hết mực .. và kể từ khi ấy mình và cái Ly thành 1 cặp , 2 đứa kia 1 phe cứ thế chành choẹ nhau .. mà cái Ly hồi còn bé nó hiền khô luôn ấy , toàn bị bắt nạt thôi ... có lần còn bị 2 đứa kia nó xô cho xước hết chân tay làm mình điên lên vả con Lan mấy cái , còn riêng thằng Khang lần ấy bị mình đấm cho ọc máu mũi chạy vào xui mẹ , hài vcl... đấy cũng chính là nguyên mà cái lần cả nhà mình sang hàn năm ấy , bố mẹ mình đã quyết định để 2 đứa kia ở lại với bà ngoại mình , nhưng sau 1 thời gian ngắn thì thằng Khang đòi về nên chỉ còn lại cái Lan ở với bà thôi —> đấy là nguyên nhân chính mà tại sao thằng Khang nó hay trêu cái Ly nhà mình nhiều như thế )
và rồi sự kiện thay đổi tất cả mọi chuyện cũng đến . vào kì nghỉ hè năm mình chuẩn bị lên lớp 8 , năm đấy mình phá vclr , suốt ngày đi đánh nhau với mấy thằng lớp khác nên bố mẹ mình đã đặc quyền cho mình ở lại trông nhà trong khi cả nhà sang hàn chơi , mình thì vui lắm ấy chứ , ở nhà 1 mình thích boconme ... nhưng ai ngờ rằng điều đấy lại khiến mình phải hối hận cho đến tận bây giờ _ khi đã để những con người ấy lừa mình và đứa em 1 cách vô cùng hoàn hảo ]
mùa hè năm 2012 ấy , vào trong khi mình đang mải chơi ở nhà thì nghe tin dữ , cái Lan gặp tai nạn rồi qua đời .... lúc trở về , mọi thành viên trong gia đình mình đều đóng khuôn mặt đưa đám khiến mình tin ẵm điều đó là sự thật .. cái Ly dần mắc chứng trầm cảm nặng khiến mình phải tốn rất nhiều công sức để dỗ dành và chăm sóc nó , trong khi bố mẹ mình lại dần lạnh nhạt với nó rõ mồn một , thằng Khang thì cứ động tí là lại rồ lên chửi và thậm chí là đòi đánh đứa em mình ... thật sự khi ấy mình đã rất khó xử , mình k biết lần ấy đã xảy ra chuyện gì khiến mọi người cư xử như thế với em mình , mình thật sự k biết .... mình chỉ biết duy nhất 1 điều là , mình đã dành tất cả sự yêu thương của mình dành cho nó , đứa em gái bất hạnh của mình...
và rồi mọi chuyện về sau chắc mấy ông cũng đủ hiểu rồi đấy ... mọi chuyện bắt đầu rắc rối thêm kể từ lúc mình rời xa quê hương để sang nơi xứ người sinh sống , để tạo dựng được cơ nghiệp của mình như bây giờ , thật sự là đã phải đánh đổi quá nhiều thứ
cứ tưởng rằng rời xa nhà , cố gắng làm việc cật lực để lo cho đứa em 1 cuộc sống tốt hơn , mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn , ai ngờ .. mình đã vô tình khiến nó phải đối diện với những toan tính của mấy người còn lại , để nó lại 1 mình sống với sự cô đơn , có những lần rơi nước mắt mà mình chẳng hề biết ... và thậm chí còn bỏ mặc nó hơn năm qua 1 mình , để nó sống trong ân hận khi tự trách bản thân , mình biết nó vẫn luôn hận chính nó , nó luôn có cái suy nghĩ rằng vì nó mà mình hi sinh tất cả .. và còn đau đớn nào bằng việc nghe tin mình qua đời nữa chứ
thôi chuyện cũng đã như thế rồi , kể qua loa để mấy ông nắm bắt sơ bộ thế thôi chứ kể hết có mà tới mai cũng chả xong .. dẹp sự yếu đuối qua 1 bên và tiếp nhé
*******
- bà thật sự xin lỗi , bà k biết là 2 đứa đã phải chịu tổn thương nhiều đến thế
- bà xin lỗi con có ích gì . bà đi mà xin lỗi em con ấy
mình có hơi to tiếng 1 chút khiến mấy cô chú mình phải vào can thiệp , cũng đưa đẩy 1 hồi , to tiếng cũng k phải ít khiến mình khá mệt mỏi
- mọi người thôi hết đi có được k ? cháu thật sự k muốn nghe mấy người kể nể này nọ . cháu chỉ muốn 1 lời giải thích cho tất cả những rắc rồi cho gia đình cháu thôi
- m , đừng có quá đáng quá
1 ông chú có vẻ k nhịn được nữa nên gằn giọng .. nhưng cơ bản là mình dell sợ
- cháu k quan tâm mọi người nghĩ gì về cháu cả . cháu chỉ muốn biết tại sao mọi người lại làm cái chuyện dối trá ngày xưa thôi . cháu cần phải biết , cần nghe để còn về với em cháu , vì mấy người mà nó thành ra như bây giờ đấy mấy người có biết k hả ?
- được rồi bà nói , bà nói mà . con bình tĩnh lại có được k ?
- bà kể đi . bắt đầu từ lúc bố mẹ dẫn mấy đứa sang chơi với bà . con muốn nghe xem tại sao mọi chuyện lại đi xa như thế này
****
*******************
bà mình bắt đầu câu chuyện , có nước mắt , có những tiếng nghẹn lại k thành lời và có cả những lần cúi mặt k giám nhìn thẳng vào mình mà nói nữa ........
mình ngồi nghe từng tí 1 , k hề bỏ sót bất kì chi tiết nào , nhưng cuối cùng thì mọi thứ lại k như mình suy đoán , vì sự thật nó còn đau lòng hơn những gì mình đã tưởng tượng nữa , thật sự là rất quá đáng , mình k thể chấp nhận được , mặc dù mình biết đằng sau vẫn là 1 sự giấu diếm chưa bộc lộ hết
- bà đã kể tất cả rồi chứ
- ........im lặng
- dù biết là bà vẫn muốn che giấu chưa kể hết mọi chuyện . nhưng sâu trong con vẫn còn hy vọng rằng mọi chuyện sẽ k đi quá xa , cuối cùng thì con cũng nhận ra rồi . con thật sự đã trông chờ xa vời quá rồi
mọi người đều im lặng , chỉ có tiếng nấc nghẹn của bà và những dòng lệ của mình tuôn ra ...
bỏ qua mọi chuyện , mình đứng dậy bảo đứa em họ dẫn đi ra thăm mộ ông , mọi người k phản đối hay ý kiến gì cả
châm que hương rồi thắp cho ông , mình đứng nhìn thật lâu vào tấm ảnh đen trắng ấy .... nếu ông còn sống thì có lẽ mọi chuyện đã khác , sẽ k đến nông nỗi như bây giờ ... và mình lại khóc , khóc trước ngôi mộ ấy , nơi có 1 người đã từng rất thương mình đang yên nghỉ
mình đắm chìm trong những suy nghĩ của riêng mình mặc kệ những người xung quanh , cũng đứng lâu phết đấy , mãi cho đến khi tiếng chuông
đt khiến mình bừng tỉnh ... lau qua những giọt nước mắt vừa mới tuôn , cố gượng cười rồi mình mới bắt máy , của 1 người mà chắc ai cũng đoán được
- alo
- sao anh sang bên đấy làm gì hả ?
- ....!!!
- anh .. anh đang đâu ?
- trước mộ ông
- em sang với anh nhé
có vẻ nó đã nhận ra là minh mới khóc nên bắt đầu hỏi mình này nọ rồi đòi sang bên này nữa , chắc nó sợ mình làm liều thì phải
- thôi , anh cũng sắp về rồi
- anh , biết hết rồi à ?
- anh gặp bà rồi . anh , anh có lỗi với m , anh xin lỗi
- anh điên à , lỗi cái gì
- nói chuyện sau nhé , anh cúp máy đây
nó k trả lời gì mà chỉ gật đầu xem như đồng ý , có lẽ nó k muốn hỏi quá nhiều vì nó đã hiểu mình quá rồi . mình tắt máy , chẳng suy nghĩ gì vội , chẳng biết nên bắt đầu từ đâu nữa
*******
thôi dừng nhé . tự nhiên viết đoạn này làm mình lại phải suy nghĩ lung tung , đau hết cả đầu .. mệt rồi , rảnh viết tiếp

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....

- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn

- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook