chap 35

Update 35

dựng xe ở ngoài sân rồi cầm bịch cháo vào , thế đéo nào mấy vị hàng xóm vẫn còn ngồi ở đây mới tài chứ . mà mình cũng chẳng quan tâm lắm , bởi vì bố mình đã về từ đời thủa nào rồi
- thằng K mày lại đây tao bảo
- bố đợi con mang đồ lên cho em đã
chả cần đợi ông già có đồng ý hay không mình đi vào bếp đổ cháo ra bát rồi mang lên trên . mở cửa ra thì thấy thằng Huy với cái Mai đang ngồi cạnh giường
- về rồi đấy à
- ờ . em cho cái Ly ăn hộ anh , anh xuống nhà có chút chuyện
- vầng . anh cứ đưa em
nhìn cái Ly lần nữa , nụ cười gượng của nó lúc ấy có lẽ là động lực lớn nhất mà mình có được . đóng cửa phòng đi xuống , thằng Huy cũng lẽo đẽo theo mình để lại không gian cho 2 chị em đứa kia . mà cũng kệ đi
xuống tới nơi , vừa đặt mông xuống ghế là đã thấy căng thẳng rồi
- nãy bố gọi con
- mày nói đi . chuyện lúc nãy mày cãi nhau với nhà bà *** là thế nào ?
- chắc mẹ cũng nói cho bố biết rồi còn gì
- mày làm thế khác nào bảo tao không biết dạy mày , mày cãi nhau tay đôi với bà ấy làm gì , rồi người ta chửi vào mặt bố mẹ mày đấy chứ không chỉ mỗi mày đâu
- thằng *** nó sang nhà mình gây chuyện , con chả làm gì sai cả
- mày còn cãi cố với tao à . thằng Khang nó bị nhẹ thôi chứ có đến mức mày phải làm loạn lên thế không
- bố cũng thấy thằng Khang nó bị đánh sao rồi đấy thôi , cả cái Ly nữa . con không tha cho thằng ôn đấy được , nó mà để con tóm được thì con chỉ chém chết
chát ——- chát
ông già tát mình mấy phát , nếu như không phải mẹ mình chạy lại kéo ra thì có lẽ mình còn phải ăn thêm mấy chưởng nữa cơ . ông Khải kéo mình , trợn mắt lên nhìn mình khi thấy mình sắp có biểu hiện làm liều
- mày thôi đi , chuyện có gì đâu mà làm căng lên
- anh cứ bỏ em ra
- 2 bố con ông bình tĩnh lại được không
- bà không dạy được nó thì để tôi . nay phải đánh chết nó nó mới chừa
- con nói rồi , con chả làm gì sai cả
- chuyện thằng Khang bị đánh thì để bố mẹ mày giải quyết chứ không đến lượt mày hiểu chưa
- cuối cùng thì bố mẹ ... bố chưa biết bị làm sao phải không , bố cho con hỏi là từ lúc bố về bố đã liếc nhìn em con 1 lần nào chưa
- nó thì làm sao
- bố mẹ chỉ biết thằng con trai yêu quý của bố mẹ thôi . còn cái Ly thì sao, còn em con thì nó phải làm sao
- mày .....
- những điều mà bố mẹ nói vào mùa hè năm con lên lớp 9 , bố mẹ có còn nhớ không , vào cái ngày mà thằng Khang ra quảng ninh chơi
bố mẹ mình suy nghĩ 1 lúc , rồi như nhớ ra điều gì đấy , họ liền tránh ánh nhìn từ phía mình
- chuyện ấy , không phải như con nghĩ đâu
- con lại không nghĩ mọi chuyện chỉ có thế thôi đâu
..........
- bố mẹ thì lúc nào cũng chỉ quan tâm đến thằng con trai của bố mẹ , còn cái Ly thì sao
- mẹ .. không phải như thế ...
- không chỉ lần này , mà hầu như lần nào bố mẹ cũng như thế cả
- ngay gần đây nhất , mẹ chỉ chăm chăm đi chữa cho thằng Khang , mẹ chẳng hề để tâm xem cái Ly nó bị nặng hay nhẹ cả , mẹ chỉ dừa em sang cho con , lúc nãy con đã chẳng thèm nói
- rồi có những lần nó trêu cái Ly . dù bố mẹ biết là thằng Khang sai nhưng bố mẹ luôn bênh . còn cái Ly thì sao , có bao giờ 2 người hỏi xem vì sao mà nó phải khóc không
- con không biết chuyện ngày ấy ra sao mà bố mẹ lại lạnh nhạt với nó . nhưng , dù thế nào đi nữa thì bố mẹ cũng không nên đối xử với em con như thế
- ngày con phải sang bên kia theo lời của bố mẹ , con đã mong bố mẹ để ý đến nó hơn . con đã thực sự tin là như thế khi bố mẹ gọi con về trông em . nhưng nghĩ kĩ thì đâu có được như thế . nếu như bố mẹ quan tâm đến nó hơn thì con đã chẳng ngồi đây như này rồi
- em con nó cũng chỉ là con gái thôi , có những lúc nó yếu đuối nó sẽ cần vòng tay , cần tình thưởng của 1 người mà nó gọi là mẹ để nó dựa vào và dãi bày tâm sự . vậy mà mẹ vẫn chẳng thể làm được cho nó điều ấy , phải để nó tìm đến con
- bố mẹ có biết vì thằng con trai yêu quý của bố mẹ mà em con nó đã phải sống khổ sở đến như nào hay không
- đáng lẽ ra , nếu bố mẹ không quan tâm đến nó thì bố mẹ không nên ép con đi như thế
- ở cái nhà này , ngoài con ra , làm gì còn ai quan tâm đến nó như con
mình gắt lên , cùng với bao uất ức lâu nay phun hết ra ngoài .... và chắc là cũng vì yêu thương đứa em quá nên mình đã khóc từ lúc nào không biết
choang .......... mình giật mình quay lại thì thấy cái Ly nó đã đứng cạnh cầu thang từ khi nào rồi , cốc cacao mà mình pha cho nó khi nãy rơi xuống rồi vỡ tan ngay cạnh bên
mọi người đều bất ngờ , vì mải tranh cãi nãy giờ nên không ai để ý là nó xuống nhà từ lúc nào nữa.... đứa em gái mà mình yêu thương nhất , nó vừa khóc vừa bước lại phía mình mặc cho chân nó có đi qua đống thuỷ tinh trong vô thức
- anh hai , huhu...........
- nín nào , có anh đây rồi . mình đi lên phòng nhé
- dạ
mình cúi xuống cõng nó vì chân nó bắt đầu chảy máu do dẵm phải mảnh thuỷ tinh .... mọi người đều nhìn nhưng hiển nhiên là chẳng ai nói gì cả , trong cái hoàn cảnh như vậy tốt nhất là nên im lặng còn hơn
lên trên phòng , đặt nó ngồi xuống giường rồi mình mới chạy đi lấy xô nước , băng gạt rồi các thứ các thứ để rửa chân cho nó . vừa làm vừa khóc
- hơi xót tí nên cố chịu nhé
- dạ
băng bó xong xuôi , may cái là không bị đâm sâu . thế méo nào ngước lên thì lại thấy nó đang khóc rồi
- thôi nín đi , có anh đây rồi nghĩ nhiều làm gì
- ......
- nãy xuống khi nào vậy
- em đang ăn cháo anh mua về , rồi tự nhiên nghe thấy anh với bố cãi nhau nên em nhờ chị Mai dìu em xuống . lúc bố đánh anh......
- ừ . thôi nghỉ đi , còn lại để anh
- hai ! không sao chứ ????
mình cười cười , 1 hành động đủ để cho đứa em hiểu mình như thế nào . và nó cũng cười lại , ghì chặt lấy mình và lại khóc
- cảm ơn anh .. luôn ở bên em những lúc thế này
.................
thôi dừng nhé , chả biết có chuẩn không mà làm mình nhớ lại để viết mà đau hết cả đâu ... thế nhé , rảnh up tiếp

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....

- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn

- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook