Chap 47

Update 47

Tiếng người thì thầm bên cạnh làm mình chợt tỉnh giấc , cũng lờ mờ cảm nhận được có thứ gì đó đang đè nhẹ lên lồng ngực mình , vì thỉnh thoảng cái đó cứ vuốt lên lại vuốt xuống không nguôi
Định đưa tay lên để xoa đầu cho đỡ đau nhưng không được , cố thò đầu lên xem thử thì đập thẳng vào mắt mình là hình ảnh cái Hạnh đang gục đầu xuống cạnh giường ngủ ngon lành , và đôi bàn tay vẫn đặt trên tay mình vẹn nguyên hơi ấm
Và cũng chính cái hành động cố rướn ấy của mình đã làm 1 người còn lại ngước mắt lên nhìn về phía mình . 4 con mắt chạm nhau hơi bất ngờ khiến mình chưa kịp phản ứng gì cả ngoài việc nở 1 nụ cười nhẹ dành cho con bé ấy
- Bố . Bố tỉnh rồi đấy à !!!!
- Ừ con
- Bố đỡ chưa bố . Mẹ , dậy đi mẹ , bố tỉnh rồiiii
Nó bật dậy hỏi mình rối rít rồi lay luôn mẹ nó , lúc này vẫn đang mơ màng chưa hiểu chuyện gì xảy ra
- Anh tỉnh rồi đấy à ??!
- Ừ , rót hộ anh cốc nước với
- Anh đợi em chút
……..
- Em đến lúc nào ?
- Em đến hồi sáng sớm , con gọi cho em bảo anh bị ốm
Mình quay sang nhìn cái Nhi , lúc này vẫn xoa xoa ngực mình và chẳng quan tâm đến xung quanh ra làm sao cả . Cái con nhóc này , không biết nó đang nghĩ cái gì nữa
- Anh cứ nằm xuống nghỉ ngơi đi
- Thôi không sao , thỉnh thoảng tự nhiên quay đơ ra vậy thôi chứ không có vấn đề gì đâu
- Đến lúc này rồi mà anh còn định giấu chuyện đấy với mẹ con em à
- Sao cơ …???!
- Cháu nói cho….
Chưa kịp nghe hết câu thì tự nhiên thằng Hải nó mở toang cửa ra đi vào
- Anh , anh dậy được rồi à
- Ừ
- Anh đợi em xuống gọi cái Linh lên
Rồi nó cũng chẳng đợi mình trả lời , phóng 1 mạch xuống dưới nhà khiến mình không kịp ú ớ gì cả
- Lúc trước em đã nói anh như nào ?
- Nói gì cơ ???
- Em bảo là có vấn đề gì thì anh phải nói ra để mình cùng nhau giải quyết . Vậy mà chuyện lớn như thế mà anh không hề ngỏ nghê gì với mẹ con em vậy à ??
- …..
- Em và con có ý nghĩa gì đối với anh không ?
- Em vẫn phải hỏi đến mức ấy à
- Anh nói đi
- 2 người , còn quan trọng hơn cả bản thân anh , được rồi chứ
- Vậy mà anh lại đối xử với 2 mẹ con em như thế à . Em biết là anh muốn bù đắp cho em và con vì ngày trước đã không thể , nhưng chí ít thì hãy nghĩ cho bản thân mình trước đã , đến bản thân mình còn lo chưa xong thì nói gì đến việc chăm lo cho người khác , anh đã từng nghĩ được vậy chưa
- Thôi mà mẹ , bố mới đỡ chưa lâu , có gì mẹ để sau rồi nói tiếp
- Chuyện này em sẽ nói sau , anh nằm nghỉ rồi tự suy nghĩ lại những hành động của mình đi
Mình im lặng không nói gì cả , mình hiểu cô ấy đang phải trải qua những gì , mình không giải thích hay biện mình gì cả , bởi vì mình đã sai ngay từ giây phút đầu mất rồi
Đâu đó khoảng vài phút sau , cái Miu sau khi nghe tin mình tỉnh rồi nên nó mới chạy 1 mạch lên phòng mình luôn
- Cậu , cậu đỡ chưa
- Cậu không sao rồi , con yên tâm đi
- Qua cậu bị thế sao cậu không gọi cho con
- Cậu không nghĩ mình bị nặng như vậy
- Rồi về đây hồi nào ??
- Chú Hải gọi con , may là con về kịp đấy
- Lại về giữa lúc đêm hôm thế à ? Rồi nó có sang đón con đấy chứ ???
- Con nhờ chú M** chở con về . Chứ chú Hải phải ở lại trông nom cậu chứ
- Sao cơ ????? Sao không bảo ông bà lai
- haizzzz . Cậu đừng nhắc lại nữa , nghĩ đến đã sôi máu lên rồi , cậu cứ biết có người chở con về an toàn là được rồi , con sẽ kể với cậu sau
Và mình không ngờ là cái cách nó về đây để chăm mình lại ngoặt nghẽo đến như thế , nó đã khiến mình hối hận đến tận bây giờ , khi đã lại khiến 1 mối quan hệ gia đình đi vào bế tắc
- Ơ sao Ly nó chưa chạy lên đây nhỉ ???
Thằng Hải quay sang hỏi cái Miu khiến mình cũng phải thắc mắc theo nó luôn
- Nó về rồi à ?
- Vầng , nãy em thấy nó ở dưới nhà nói chuyện với cái Linh mà
- Cô út chưa về
- Là sao ???
- Thì là như vậy đó . Nãy con gọi cô , cô bảo là tầm trưa cô mới về đến nhà , chắc vài 3 chục phút nữa thôi
Ngay giây phút ấy , mình đã ngờ ngợ hiểu được chuyện gì đang diễn ra rồi
- Là cái Lan à ?? có phải không , Miu
- Vầng
- Nó ngại không nên không lên à ?
- Là con bảo cô ấy không được lên , cô út cũng sắp về rồi
…….
- Gọi nó lên đây đi , cậu có chuyện muốn nói với nó
- Nhưng mà cô út sắp về rồi cậu có hiểu không , cậu đã nghĩ đến trường hợp tồi tệ nhất có thể xảy ra không . Cậu đang bệnh nên con muốn cậu được nghỉ ngơi , cậu phải hiểu tính của cô chứ , con thì không muốn thấy cô nổi khùng lên vì 1 chuyện không nên có
- Chuyện đấy cứ để cậu lo . Rồi nó sẽ phải chấp nhận sự thật thôi
………
- Thôi được rồi . Con sẽ tin cậu nốt 1 lần cuối
Mãi mới thuyết phục được nó , đến khổ mà
- Em tưởng là mọi chuyện đã khá hơn rồi chứ . Hôm qua đến nhà em thấy con bé nói chuyện với anh rôn rả lắm mà
- Anh thì còn vô tư được , nhưng cái vấn đề chính ở đây là cái Ly thôi , nó bướng lắm . Lần này phải chơi bài tâm lí với nó xem nó hành xử thế nào thôi
- Cũng hi vọng là được anh ạ
Một lúc sau , nó mới lững thững đi vào 1 mình , không biết cái Miu nó lại chạy đi đâu rồi
- Anh gọi em ạ !!
- Ừ , ngồi xuống đi
- Anh , đỡ chưa ạ
- Anh không sao , đến rồi mà sao không lên luôn
- Em .. nãy cháu bảo với em
- Kệ nó đi , con bé này nó hay thế thôi chứ nó không có ý xấu gì đâu
- Vầng ạ
Đưa đẩy câu chuyện với nó 1 lúc mình mới dần nhận ra được , nó đã thay đổi quá nhiều so với ngày trước , không còn nhanh nhảu và luyến thoắng nữa , mà thay vào đó là sự nhẹ nhàng kèm theo e thẹn mỗi khi phải đối mặt với mình
- Rồi sau này đã dự tính làm cái gì chưa , có gì cứ nói với anh , trong khả năng của anh thì anh lo được
- Em … chắc là sắp tới em sẽ về lại ngoại anh ạ
- Sao lại về ngoại
- … nó lắc đầu và chẳng nói gì cả
- Bố mẹ bảo mày làm thế à ??
- ……..
- Có phải thế không ?
- Em , nếu em còn ở lại đây , thì cũng chỉ khiến mọi người khó xử thêm thôi . Có lẽ về nhà ngoại sẽ tốt cho tất cả mọi người anh ạ
- Mày lại nghĩ sâu xa quá
- Hôm nay em sang đây để thăm anh , cũng tiện để chào anh 1 câu luôn anh ạ , em cũng sắp bay rồi
- Khi nào , đặt vé luôn rồi à
- Dạ . Còn cái này em gửi lại anh
Nó đưa cho mình 1 túi giấy tờ và chùm chìa khoá
- Còn coi tao là anh thì cất nó lại
Lúc đấy mình hơi nóng nên xưng mày tao với nó luôn
- Vé có trót đặt rồi thì huỷ đi . Khi nào tao sang bên kia về rồi nói chuyện tiếp , không phải cứ muốn đi là cứ thế mà đi đâu
- Vầng , anh nói vậy thì em nghe . Thôi em xin phép em về ạ , anh nghỉ ngơi cho khoẻ
- Đi đâu , ở lại đây . Tí nữa anh có chuyện muốn nói với 2 đứa
- Nhưng mà không tiện lắm anh
- Bảo sao thì cứ nghe đi
- Dạ
…….
- Dưới nhà có gì mà ầm ĩ thế ???
Đang ngồi nói chuyện thì nghe loáng thoáng có người cãi nhau ở dưới nhà , thằng Hải thấy vậy mới thò đầu ra ban công ngó xuống , rồi quay vào nhìn mình với khuôn mặt nhăn nhó
- ông bà cái Linh đến anh ạ
- Rồi sao không vào nhà mà lại ầm ĩ vậy
- À thì , chuyện này … có lẽ là để cháu anh nó tự nói cho anh nghe thôi , em cũng không biết phải kể sao nữa
- ????!!
.
.
Thôi viết tạm đến đây thôi nhé , tôi chở vợ con tôi về nhà cái đã ….

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....

- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn

- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook