ẤN TƯỢNG MẠNH !

Update 1

*************************
Hải Dương... một ngày đầu tháng 11 !
- Giới thiệu đôi chút về bản thân đi cậu bảnh- Tiếng bà cô Tân chủ nhiệm làm nó bừng tỉnh những suy nghĩ về nước Mĩ. Tại sao lại là Tân chủ nhiệm ấy hả ? Không phải lớp nó đổi giáo viên chủ nhiệm đâu, mà là do nó phải đổi trường. Nó chuyển về mảnh đất nơi chôn rau cắt rốn của nó sau 11 năm xa cách. Thực tình nó có muốn thế đâu. Đang quen thầy quen bạn chốn cũ , ai lại muốn chuyển đi chứ. Nhưng Phụ Mẫu không yên tâm để nó lại chốn thủ đô đầy cám dỗ 1 mình. Thế là bắt nó về quê gốc Hải Dương ở cùng nội để phụ mẫu an tâm công tác.
- Dạ... chào mọi người . Mình là B. Mình mới chuyển từ Hà Nội về học tập ở đây. Có gì mong mọi người giúp đỡ ạ !- Nó cười trừ với bà cô chủ nhiệm rồi quay xuống lớp giới thiệu. mắt nhìn vô định vào khoảng không trước lớp.
- Đù, trai phố chúng mày à
- Công tử bột hả
- Nhìn dặt dẹo nhở mày.................
Tiếng xì xào làm nó nhăn mặt khó chịu.
Chả hiểu sao nó rất dị ứng mỗi khi nó về quê là mọi người lại lôi nó ra để nói cái kiểu Trai thành phố này nọ. Như kiểu đang mỉa mai một thằng tỉnh lẻ may mắn thoát ly khỏi cái lũy tre làng vậy. Chính vì vậy mà nó rất ngại phải về quê, nó là một thằng khó tính..... không , phải nói sao nhỉ ? À, tính tự ái cao. Phải, là tính tự ái cao. Nó ghét phải nhờ vả ai đó. Cũng ghét bị nói xấu sau lưng. Nó là một thằng ít nói ( không phải coolboy ) . Và kiểu sống của nó là mặc kệ người khác nghĩ gì. Miễn là nó không thẹn với lòng là được. Cũng chính bởi cái tính này mà nó không ít lần bị hiểu lầm. Thôi, để sau đi...
- Cô ơi, B nó cùng làng với em. Cô để em với nó ngồi cùng để em tiện giúp nó hòa đồng cô nhé- thằng K cùng làng với nó đứng lên thưa thốt. thằng này thì hơi ngược tính với nó. Lắm mồm , khá là lươn lẹo . mặc dù nó ở Hà Nội nhưng hè năm nào nó cũng về quê. ít thì đôi 3 tuần, nhiều thì đôi tháng hè lên bọn choai choai cùng lứa ở làng nó cũng biết. Nhà thằng K cũng gần nhà nó
- Thôi khỏi, tôi lạ gì tính của anh. Ngồi cùng anh để anh kéo thành tích học tập người ta xuống hay gì ?.- Bà cô chủ nhiệm lườm nguýt thằng K
- Ơ kìa cô, cô nói thế làm em tổn thương đó - thằng K phản pháo trong vô vọng
- Ngồi im đấy- Bà cô nạt thằng K , rồi quay ra nói với nó - B, em xuống bàn 4 dãy trong ngồi cạnh Hương nhé, Ngọc. sang bên này ngồi với Hoàng.
Ngọc là đứa ngồi cạnh nhỏ Hương. thấy cô bảo đổi chỗ con bé phụng phịu thu sách vở đứng dậy. Còn nhỏ Hương cận thì mặt vẫn tỉnh bơ
Nó vác cái balo rỗng tuếch về chỗ của mình. Vừa đặt mông ngồi xuống chưa kịp ấm chỗ thì bên tai đã văng vẳng tiếng đá xéo
- Mẹ, đàn ông con trai mà đi xịt nước hoa
Hỏi chấm ?
Ủa , rồi con trai là không được xịt nước hoa hay gì ? Hơn nữa nước hoa nó dùng là laoị dành cho nam. Mùi cũng chỉ hơi thoảng nhẹ. Nó sài 2năm nay có ai nói gì đâu ta ? Nó nhăn mặt khó chịu quay xuống nhìn con nhỏ vừa phát ngôn câu sốc não ấy. Là một con thân hình 3 vòng như 1. mặt thì phải 3 tạ phấn với 2 thỏi son dính trên môi chứ không ít. Sau này mới biết nhỏ này tên B.Tr, là lớp phó. Nhưng đầu óc thì........ Haizz. Nó nhìn nhỏ Tr nhăn mặt 1 cái. trong khi con nhỏ thì chả thèm nhìn nó. Mặt vẫn cúi xuống soi vào cái gương đang để trên quyển Ngữ Văn dày cộp. Còn vì sao nó biết mặt nhỏ 3 tạ phấn ấy hả ?. Chỉ cần nhìn với màu da trên cánh tay với màu da mặt nó phản chiếu qua gương là biết ấy mà.
Sau đó thì bà cô chủ nhiệm cũng nhắc nhở thêm vài thứ rồi đi. Chỗ khác như nào thì không biết, chứ chỗ nó học . thì 15p đầu giờ gọi là giờ truy bài. Là cái giờ mà đối với người khác thì nháo nhác mượn sách vở đám bạn để soạn văn, để chép bài tập về nhà. Còn với nó. Đơn giản 15p đó là để nghe nhạc và ngủ. Như 1 thói quen, nó rút tai phone trong cặp ra. Đeo lên tai và cụp mặt xuống bàn. Đầu ngân nga theo giai điệu bài Thu cuối, chân rung rung theo điệu nhạc.
Thu đến và đi như những gì đã sắp đặt
TRANG giấy trắng đâu thể mờ đi từng màu buồn của nắng
À ơi vu vơ câu hát, có lẽ chưa bao giờ anh viết tặng
EM nhẹ bước chân qua, bao ngọt ngào, bao nhiêu cố gắng
CÓ hay không những bước thềm trong con tim em cần một khoảng rộng
BIẾT lúc nào anh có thể lại được gặp, em một lần nữa
LÀ khi đó anh cảm nhận mùi hương tàn cánh hoa sữa
ANH yêu em thật nồng nàn như một định lí đã muôn thuở
YÊU...! một người có lẽ phải học thêm nhiều điều
EM là mảnh ghép cuối cùng anh còn thiếu
NHIỀU đêm dằn vặt tự gắng mình không hiểu
LẮM những yêu thương trôi qua trong em nào thật nhiều
KHÔNG...! Lí do nào đã khiến em cùng người đó gặp mặt rồi vội yêu.
Cánh cửa hy vọng như đang đổ sập ngay trước mắt
Không còn hơi ấm nụ hôn bờ vai êm thật chặt
Cảm xúc bỗng nhiên chết lặng...
Không biết có ai để ý không ? Nhưng những từ đầu tiên của mỗi câu Rap của Mr.T . lại nói lên một thông điệp Thu Trang à, em có biết anh yêu em nhiều lắm không ? . Và không biết là một sự trùng hợp đến nhường nào. Người ấy của nó cũng tên là Thu Trang. Vậy đấy. Khi những câp Rap vang lên bên tai. Hình ảnh về một người con gái với giọng nói ngọt ngào. Đôi mắt to, đen lánh. Tóc để ngang vai. Khi nàng cười lại hiện ra cái răng khểnh trắng bóng lại hiện lên trong đầu nó. Những lần nó và nàng đi chơi, những ánh mắt trao nhau đêm noel ấy. Nó đã tặng em cái khăn ấm áp. Nó thủ thỉ bên tai em những lời yêu ngô nghê tuổi mới lớn của thằng nhóc 16 mới chập chững bước chân vào ngôi trường cấp 3. Nó nhớ cái hôn đêm noel ấy. Ngọt ngào, trong sáng ( à.... không trong sáng lắm ). Nó nhớ giọt nước mắt hạnh phúc của em, nó nhớ cái gật đầu của em khi nó ngỏ lời yêu. Nó nhớ...........
- Này- Nhỏ Hương lay người nó , đnáh thức nó khỏi quá khứ tươi đẹp. Nó ngẩng mặt lên nhìn. Giờ nó mới để ý đến cô bạn cùng bàn. Da trắng, mặt trái xoan, tóc dài ngang hông, và một cặp kính cận nhìn là biết nhỏ này thuộc dòng dõi con nhà lòi.- Thầy K kìa.- Nhỏ Hương nhắc nhở nó trong khi nó chả hiểu cái mô tê gì.
Chưa kịp định thần suy nghĩ về những gì nhỏ Hương nói thì một bàn tay đặt lên vai nó. Phải, là ông thầy K ấy
- Học sinh mới hả, anh đọc nội quy trường chưa ?- Ông thầy nhìn nó bằng ánh mắt trìu mến
-Dạ ... - nó ú ớ chả hiểu mô tê gì.
- Nhà trường có quy định, cấm học sinh sử dụng điện thoại bất kể là trong hay ngoài giờ học. Anh mới chuyển về định làm loạn phải không ?- Ông thầy kết tội nó không cho nó có dịp thanh minh
- Dạ.... thầy, em không biết. Cho em xin lỗi, em sẽ không tái phạm ạ.
- Đưa đây- Giọng ông thầy rất quả quyết, nó thì chẳng buồn đôi co chi cho mệt. lôi điện thoại ra đưa cho ổng . Ông thầy nhận cái đt từ tay nó thì tắt nguồn. không quên tuôn 1 tràng về 5 điều bác hồ dạy và 10 điều quy định nhà trường. Rồi ổng đi thẳng không quên quăng cho nó câu Tôi sẽ để ý đến anh nhiều
Mẹ kiếp , ngày đầu đi học đã xui. Nó thì có biết gì đâu, Nói chính xác thì mới hôm kia nó mới từ Hà Nội về, rồi hôm nay nhập học luôn. Thậm chí nó đi nhận lớp 1 mình. Vì bố mẹ nó có việc gấp phải vào Nghệ An từ hôm qua. Lên không đưa nó đi nhận lớp được. Vả lại nó cũng không thích phải có người đưa đi học như thế. Như kiểu trẻ con mứoi vào lớp 1 vậy. Ở trường cũ của nó. thì giờ giải lao dùng thoải mái chỉ không được dùng trong giờ học thôi ( mà thật ra trong giờ học nó vẫn dùng ấy chứ ). Nó không nghĩ trường mới lại nghiêm đến vậy .
- Ông tợn thế dám dùng công khai vậy luôn đó hả, mà sao không xin . Người mới nói 1 2 câu kiểu gì ổng chả tha- Nhỏ Hương nhìn nó bằng ánh mắt thương cảm. Trong khi bọn trong lớp nhìn nó bằng nhiều con mắt khác nhau. Hả hê có, thương cảm cũng có, mà đếch quan tâm cũng có.
- Ừ. Bị thu rồi thì thôi, xin làm gì cậu. Lỗi cũng do mình mà- Nó cười mỉm- Cảm ơn nãy đã nhắc mình. Nói rồi nó lại cụp mặt xuống bàn. Lại suy nghĩ về nước Mĩ... Chỉ nghe thấy tiếng thở dài của cô bạn cùng bàn.
Chả hiểu sao trời tháng 11 rồi mà vẫn oi bức đến lạ. Thêm nữa là khối 11 của nó học chiều ( nhiều trường vì không đủ phòng học nên sẽ chia làm 2 ca học như vậy. Không biết chỗ khác như nào nhỉ ? ). Khiến nó cảm giác khá là mệt mỏi. Vì trường cũ của nó học chính là các khối đều học sáng. buổi chiều dành cho học thêm thì học từ 3h. Nên việc thay đổi thời gian biểu này làm nó có đôi chút mệt mỏi và buồn ngủ. Mắt nó cứ díu lại. thêm nữa hai tiết đầu lại là môn Văn. Càng làm cho nó cảm thấy chán và buồn ngủ hơn. Và điều gì đến cũng phải đến...
Cốp.... 1 thứ gì đó bay thẳng vào đầu nó khiến nó tỉnh cả ngủ
- Anh giỏi nhỉ? Trong tiết của tôi mà anh giám nằm ngủ. - Tiếng bà cô dậy Văn như thét vào tai vậy. Chua và đanh vô cùng. Nó sờ sờ đầu, rồi nhìn viên phấn đang lăn lóc bên dưới sàn. Mặt nhăn nhó nhìn người phá hỏng giấc mộng đẹp. Kể cũng tài. Xa vậy mà bả ném trúng được. mẹ kiếp cái nhỏ ngồi trên không che cho nó. Nghĩ vậy thôi chứ nó cũng đứng dậy xin lỗi. Vì nó là người sai mà
- Dạ, Em xin lỗi cô, Do em mới chuyển đến chưa quen thời gian biểu mới nên có chút mệt mỏi. Em hứa không tái phạm ạ.- Nó nói một tràng. Khiến đôi lông mày đang nhăn nhó của bà cô khó tính cũng phải dãn ra mỉm cười nhẹ.
-Học sinh mới à. Với tôi thì không có lí do lí trấu. Giờ anh tôi sẽ cho anh 1 cơ hội. Trả lời đúng tôi tha. Sai thì anh sẽ bị độn sổ + giờ này tôi đánh giá giờ Yếu. Và tôi cũng nhắc cho anh biết. Tôi chưa có khái niệm có giờ Khá hay Trung bình. chỉ có Tốt hoặc Yếu. Anh hiểu chứ.
- Dạ...- bà cô tuôn 1 tràng làm nó toát cả mồ hôi. Sau này nó mới biết. Bả là 1 trong Tứ đại ác nhân của trường này. Nhắc đến tứ đại ác nhân thì không lứa học sinh nào ở trường này không sợ. Đúng cái kiểu không sợ cường quyền, thanh liêm chính trực như bao thanh thiên vậy đó. Còn tam đại ác nhân khác sẽ lộ diện sau. Quên mất. Một trong tứ đại ác nhân tên là C. là giáo viên môn văn. Cũng là người đang nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nốt sống nó đây.
- Câu hỏi của tôi cũng không khó. Anh chỉ cần kể cho tôi 10 cái tên nổi tiếng trong phong trào thơ mới thì tôi tha.-Nghe câu hỏi. Lớp nó lại xì xào bàn tán những cái tên quen thuộc. Xuân Diệu, Hàn Mặc Tử... Nó cũng lẩm bẩm trong đầu những cái tên nó có thể nhớ. Nhưng đếm đi đếm lại cũng chỉ có 8 cái. khiến nó nhăn mặt vì khó chịu.
- Sao, trả lời được chưa?- Bà cô khó tính lại giục nó
- Dạ.... thưa cô . Nổi tiếng trong phong trào thơ mới gồm có : Xuân Diệu, Hàn Mặc Tử,Nguyễn Bính,Huy Cận, Thế Lữ , Chế Lan Viên, Tản Đà, Tế Hanh..... nó khựng lại, vì thật ra nó đúng là không nhớ được ai nữa
- 8, còn 2 người- Bà cô khó tính lại giục. Đám học cùng thì nhìn nó kiểu mày không trả lời được lớp bị giờ yếu là mày chết nha mày khiến nó càng thêm rối. các nơ ron thần kinh hoạt động hết công suất . miệng lẩm bẩm những cái tên, đầu thì vắt óc nghĩ xem còn ai nữa không. Rồi bỗng nhỏ Hương ngồi cạnh che miệng lại thốt ra 3 chữ Đoàn Phú Tứ . Nó quay sang nhìn 1 cái rồi quay lên sợ bị lộ
- Dạ... Đoàn.. Phú Tứ- nó nói khựng lại 1 nhịp sợ bị sai thì bỏ mẹ......
- 9- bà cô điềm tĩnh đáp. Đầu nó lại hoạt động hết công suất, nhỏ Hương thì cúi gằm mặt xuống như kiểu muốn nói tao hết biết rồi .
- Anh Thơ- 1 giọng nói nhỏ nhưng vẫn đủ để nó nghe thấy cất lên khiến nó ngạc nhiên. Là nhỏ ngồi bàn trên. phía trên nhỏ Hương. Nó vẫn chưa thấy mặt. Chỉ thấy 1 mái tóc óc mượt và 1 góc bên mặt trắng như bóc. Thầm cảm ơn cô bạn chưa biết tên. Nó mạnh dạn trả lời cái tên cuối cùng
- Dạ.... Anh Thơ ạ........
- Được rồi, tạm . Tôi tha anh lần này. Ngồi xuống đi. Nãy giờ làm phí mất 10p của tôi rồi. Lần sau còn dám ngủ trong giờ của tôi thì.....- Bà cô bỏ lửng câu đe dọa làm nó hơi ớn. cảm ơn rối rít rồi ngồi xuống. Sự việc vừa rồi khiến nó cũng tỉnh cả ngủ. Không quên quay sang cảm ơn cô bạn cùng bàn
- Mình cảm ơn !
Nhỏ Hương quay sang cười rồi lại cắm mặt vào sách. Nó nhìn nhỏ ngồi trên , sau 1p suy nghĩ. Nó lấy tay khều khều nhỏ ngồi trên . Nó định nói lời cảm ơn , nhưng khi nhỏ quay xuống thì........
- À ..... ờ....... mình...... nãy mình...... à
- Hả- Nhỏ nhăn đôi lôi lông mày lại rồi cười mỉm vì thái độ lạ thường của nó
-À..... ừm...... Mìn..h...... mình cảm ơn.
Thái độ của nó làm nhỏ phì cười. Lắc lắc đầu cười như muốn nói, không có gì rồi quay lên. Để lại nó vẫn đang trên 9 tầng mây......
Phải.... nó bị say nắng mất rồi.........
Phải miêu tả về nhỏ sao ta.....
Khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang
Hoa cười ngọc thốt đoan trang
Mây thua nước tóc,tuyết nhường màu da
Bậy rồi. Sao có thể so sánh nàng với Thúy Vân chứ
À không. Thúy vân sao có thể so sánh được với nàng chứ........
Và một lần nữa tim của nó lại loạn nhịp.........

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....

- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn

- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook