chap 15,16,17

Update 8

CHAP 15
- Tôi không hiểu cái nhà vệ sinh có gì thơm tho mà các anh cứ rúc vào đấy để chia nhau hút lấy hút để điều thuốc. Hôm trước đi vi hành tôi vô tình bắt được mấy anh đang kéo nhau vào đấy chia nhau điếu thuốc, sao không chọn chỗ nào thơm tho mà hút lại rúc vào đấy?
- Rồi cả mấy chị con gái, giờ học mà lại đem đồ ăn vặt đến, rồi cứ nhằm lúc cô giáo không chú ý lại nhúm cái bỏ vào mồm. Một người ăn năm người nhìn, rồi phản xạ tiết nước bọt xảy ra thì đâu ra tâm trí mà học với hành.
Nói đến đây thì cả hội trường cười rần rần, chắc chuyện không phải của riêng lớp nào, thầy phó hiệu trưởng trường tôi luôn có những cách dẫn dắt cực hay và độc đáo. Tại sao độc đáo, vì thấy lấy con chó làm hình ảnh để miêu tả phản xạ tiết nước bọt, cho bè lũ hùn nhau ăn vặt trong lớp dễ liên tưởng và tưởng tượng. Giờ chào cờ có 45 phút thôi mà lần nào thầy cũng chiếm chọn cả nửa giờ để nhắc nhở về thái độ của học sinh khi đến trường.
- Từ nay tôi sẽ quán triệt gắt gao hơn vấn đề đi học muộn, đúng giờ là đóng cửa, bất cứ học sinh nào đi học muộn mà trèo tường thì tôi sẽ có hình phạt thích đáng. Các khóa trước đã từng phải mời phụ huynh hoặc thuê người đến xây tường cao hơn vì tội trèo tường vào rồi đấy nhé, tôi cảnh báo trước là như vậy.
Việc gì chứ riêng việc này tôi xác nhận là có thật, vì thằng em họ tôi, thằng hồi nhỏ bị bắn đạn nhựa vô đầu mà tôi đã kể là nhân chứng sống cho việc đó, nó là một trong những học sinh tiêu biểu được vinh hạnh xây thêm vào hai hàng gạch mới ở bức tường của nhà trường.
Như đã kể, lớp tôi nằm độc lập ở dãy trên cùng của tòa nhà, bên cạnh là phòng thờ của nhà trường nên đồ thắp hương khi thì gói bánh, khi thì hoa quả thì thầy phụ trách của trường luôn ưu ái cho lớp tôi. Lần đó thầy cho lớp tôi một nải chuối.
Vẫn nhớ hôm đó giờ học hóa, cô dạy hóa năm đó chuẩn bị về hưu, khi vào lớp cô tuyên bố luôn là lớp này ban C nên tôi cũng châm chước, học cưỡi ngựa xem hoa thôi mà tập trung mấy môn chính. Mấy nhóc lớp tôi cũng bựa, ăn có quả chuối mà chúng nó cũng bày trò để chọc nhau được:
- Eo Ánh ăn chuối chuyên nghiệp thế.
- Đậu móa sao đút hết được vào mồm như vậy
- Chuối anh không em ơi
Và một loạt các từ ngữ liên quan đến chuối mà chúng nó dùng để trêu nhau, rồi vô tình lọt vào tai cô dạy hóa.
- Các anh chị năm nay bao tuổi rồi?
- Dạ 16. Lớp tôi nhao nhao
- 16 mà đã thế này rồi thì sau còn sao nữa?
- Là sao ạ.
- Các anh chị đừng tưởng tôi không hiểu các anh chị nói gì, tôi qua cái lứa tuổi đấy rồi, ăn nói phải đúng chừng đúng mực. Giọng cô căng thẳng.
Thực ra thì cô nói cũng có phần đúng, nhưng thực sự chúng tôi chỉ ghẹo nhau cho vui chứ không đến mức hư hỏng như ý cô muốn nói. Cả lũ cũng im re cho đến hết giờ học hôm ấy, cảm giác như nếu đứa nào hé răng nửa lời thì cô có thể sẵn sàng nhai đầu đứa ấy vậy.
- Này C, xuống phòng đoàn trường họp. Tiếng cô bí thư vọng lại.
Lại lếch mông xuống phòng đoàn, chắc lại việc bầu bí thư đoàn trường cho kì học mới, mỗi lớp 2 mạng, và tôi- lớp trưởng bất đắc dĩ luôn sánh vai bên nàng hoa khôi lớp trong mỗi kì họp.
Đang ngồi dưới phòng đoàn thì thằng bàn bên khều khều, nó học lớp khác, nãy giờ thấy tăm tia cô gái ngồi cạnh tôi, chắc lại định trồng cây si đây mà. Đậu xanh nó, đúng như dự đoán, nó lân la xin facebook các thứ, và vẫn như cũ thôi, tôi lại cho. Nhiều khi tôi thấy mình là một ông mai mối thực sự, nhưng bằng một cách kì diệu nào đó, chúng nó luôn thất bại, và thằng ôn dịch này cũng không ngoại lệ. À đấy là tôi đoán vậy thôi, bởi sau một thời gian không thấy nó đả động gì đến việc đó nữa cả, nàng ơi, nàng đợi ai mà mãi vẫn không chịu các mối này vậy!
CHAP 16
Những buổi học cận kề ngày tết của học sinh luôn đem đến một cảm giác nôn nao đến khó tả. Năm nào cũng vậy, không khí tết bắt đầu bằng việc mẹ sẽ xem tivi vào buổi sáng sớm, theo dõi thời tiết ngày hôm đó. Ngày bé tôi hay hóng nhiệt độ xem có dưới 10 độ C hay không để được nghỉ học, giờ lớn hơn rồi nhưng cảm giác hóng cái tết đến từng ngày vẫn không thay đổi.
- Nay báo mưa rét đấy, mặc thêm áo vào.
- Con mặc này là quá ấm rồi.
- Độc có cái áo cộc với cái áo khoác mỏng dính thì ấm cái gì, mặc cái áo len vào.
- Vâng. Tôi tiu nghỉu.
Lật đật lồng cái áo len kín mít cổ, kéo khóa áo rồi chào mẹ đi học. Đám rau cải ngồng mẹ trồng trước vườn đã vươn cao hơn cả tôi, nhìn mẹ tưởng mẹ tôi trồng lấy gỗ :v, hoa nở từng bông vàng rực cả một góc vườn. Đám su hào từng củ chen chúc nhau ở giữa vườn, nom cũng khá khẩm rồi đấy, mấy nữa anh thịt chúng mày để làm dưa ăn tết.
“Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua”
Đặc trưng của miền Nam là hoa mai, còn miền Bắc là hoa đào. Đào có đào phai, rồi đào bích, quất có quất tháp quất thế, vậy mà ta lại chỉ có mình ta với ta, thật đáng buồn. Dọc đường người ta đã bày bán đủ thứ hàng hóa ngày tết, người bán hoa, người bán quả, người bán lá dong, người bán ống giang làm lạt buộc, tôi thích thú gọi họ là những người đi buôn không khí tết, thật vậy, nhìn thấy họ lòng bỗng rộn ràng hơn.
- Quất bao tiền một cây đây chú?
- Cây đó 250k cháu ơi
- Bớt cho cháu được không
- Giá không thấp hơn được nữa đâu cháu ơi.
Đi ngang hóng được giá quất, ái chà, năm nay tăng giá hả, thầm nghĩ rồi lại cong đít đạp xe ra bến.
- Nốt nay được nghỉ tết rồi, yeahhhh. Tiếng thằng ôn dịch nào đó gào lên.
- Anh em làm kiểu ảnh để mừng năm mới nào
Thế là cả lũ xúm lại, cười toe toét, đủ thứ tư thế để chụp ảnh, xong còn hè nhau đè thằng Lân Dũng ra để chụp mấy kiểu ảnh dìm hàng. Tay thằng nào thằng ấy lạnh ngắt, áp vào cái bụng núng nính mỡ của nó thì đúng là số dzách, thằng bé kêu oai oái như lợn bị chọc tiết nhưng vẫn không được tha, cho đến mãi khi tiếng trống trường vang lên thì nó mới được tha mạng.
- Lũ chóa chúng mày, rồi tao sẽ trả thù. Thằng Dũng hậm hực trước lúc cô bước vào lớp, còn bọn tôi thì vẫn nhìn nó cười khềnh khệch.
Để mà nói về độ văn chương chém gió với cô giáo thì mấy thằng ôn lớp tôi khẳng định không thua kém một ai. Tiết học ngày hôm đó chúng nó lôi đủ chủ đề để bàn luận, vì là ngày cận tết nên cô cũng thoải mái cho chúng nó tự tung tự tại.
- Tết này cô ở đây hay về quê thế cô.
- Năm nay cô ăn tết ở ngoài này.
Cô giáo dạy văn lớp tôi là người Tiền Giang, chính cô là người cho tôi cái thiện cảm cực kì lớn với con gái miền Tây, cô dịu dàng, nhẹ nhàng đến từng cử chỉ.
- Cô ăn tết ở Sài Gòn bao giờ chưa cô?
- Tết ở Sài Gòn buồn lắm, dân tứ xứ họ về quê hết khiến thành phố ngày tết trở nên hiu quạnh, không tấp nập xô bồ như người ta vốn nghĩ.
Nét mặt cô khẽ trùng xuống, có lẽ cô đang nhớ nhà. Cô chầm chậm kể:
- Năm nào cũng vậy, không cần biết cô có mặt ở nhà hay không, hội bạn cấp ba của cô đều tập trung ở nhà cô để ăn tất niên, lớn hết rồi nhưng ngồi cùng nhau cảm giác nó vẫn như những ngày tháng còn học cùng nhau vậy. Có những năm chiều 30 cô mới về đến, thấy bạn bè đã chuẩn bị sẵn hết tại nhà, sắn tay áo lên vào nấu nướng, cảm giác ấy như đưa cô trở về thời trẻ vậy.
Có những câu chuyện của cô mà sau này cô mới tiết lộ, tuổi trẻ của cô là một chuỗi những thăng trầm chứ không hề yên ả như hình ảnh cô giáo đẹp dịu dàng mà chúng tôi đang thấy, điều đó sẽ được chia sẻ dọc theo tiến trình của Ngày Cá Tháng Yêu Em.
CHAP 17
- Ê bây có truyện ma nào kể cho cả lớp nghe đi. Thằng Lân Dũng đề nghị.
- Đang giữa cái không khí tưng bừng mà lại kể chuyện ma thằng ôn. Tôi đáp
- Tưng bừng thì mới đỡ sợ. Nó chống chế
Chiều lòng các em bé, tôi kể lại câu chuyện mà gia đình cậu tôi đã trải qua.
Những năm 2006, nhà cậu tôi còn nghèo, sau khi hai đứa em lớn một chút thì cậu mợ quyết định gửi hai đứa sang nhà ông ngoại tôi để tập trung làm ăn. Khi đó cậu là thầu đi nhận công trình, còn mợ xuống Hà Nội làm thuê. Do tính chất công việc nên ngoài đi làm cậu cũng đi xã giao nhiều, có những hôm đêm muộn mới về, chính vì lẽ đó nên những bí ẩn ở mảnh đất cậu ở dần dần bộc lộ.
Thời các cụ khai hoang được mảnh đất khá rộng, đến đời ông thì ông chia làm ba cho mẹ tôi và hai cậu sau mẹ xây nhà. Thời chiến tranh thì bom rơi đạn lạc cũng nhiều, và trên mảnh đất nhà cậu cũng có người bị bom đánh chết. Yên bình sau bao năm thì sóng gió nổi lên ở thời điểm mà người trong nhà ít khi ở nhà, cũng bởi lẽ âm thịnh dương suy.
Đêm đó cậu đi về khá muộn, có chút rượu trong người nên cậu nhanh chóng mở cửa để vào đi ngủ. Ai ở làng quê Bắc bộ chắc cũng biết những căn nhà ba gian ngày trước, cảnh cửa chính được cài then qua các chốt mà nếu có người ở trong đẩy ra thì sẽ bị kích không thể mở được cửa, đêm đó cậu tôi cũng bị như vậy. Tiếp sau đó là âm thanh “uỵch” vang lên như có người nhảy từ một vị trí cao xuống đất, nghĩ là trộm, cậu hô hoán làng xóm đến, người cuốc, người xẻng, người đèn pin sẵn sàng tập kịch, khi xô được cửa vào trong thì tất cả ngỡ ngàng bởi sự im lìm đến đáng sợ, sau đó mọi người vẫn quy cho cậu thành say rượu rồi hô hoán linh tinh, nhưng mọi chuyện đâu chỉ đơn giản đến vậy.
Đàn lợn sữa cậu nuôi đợt đó cũng khoảng 16, 17 cân rồi thì bỗng lăn ra chết không rõ lí do, đàn gà thì đêm đêm cứ kêu quang quác như có người lùa bắt, khi cậu đi kiểm tra thì mọi thứ lại im lìm, cậu bắt đầu có những suy nghĩ đến tâm linh.
Đêm đó, cậu đang ngủ thì có tiếng chó chu dài, bật dậy nhìn qua ô cửa thì thấy đoàn người đội nón, mặc trang phục thời xưa đang tiến vào nhà, tay cầm gậy đi thành hàng vòng vòng một lúc quanh sân, cậu sợ hãi ngồi im, được khoảng 10 phút thì đám người đó đi ra, cậu bừng tỉnh, vụt dậy bật điện, chạy ra thì cổng vẫn đang khóa, còn con chó thì nằm im ru rú ở góc bếp, như thể đang sợ hãi điều gì đó.
Được một thời gian thì con chó cũng lăn ra chết, mắt nó vẫn mở trừng trừng, dường như lúc chết nó đã phải chứng kiến một điều gì đó kinh khủng lắm. Cậu chôn con chó ở góc vườn, nghĩ lại những chuyện đã chứng kiến, cậu quyết định mời thầy về xem mảnh đất, xem thứ gì đã làm cuộc sống của cậu chao đảo những ngày qua.
Cậu không kể nhiều về ngày thầy tới, chỉ biết rằng cái người bị bom nổ chết ngày xưa tuy gia đình đã gom những mảnh xác về để chôn cất nhưng lại không làm lễ rước vong, chính vì lẽ đó sau bao năm gia đình đông đủ ở đó vì khí dương mạnh nên lấn át được, thời điểm nhà hay vắng người thì vong đó bắt đầu quậy, tất cả những sự việc kì lạ trước đó cũng do vong này làm ra. Người nhà của vong sau đó cũng làm lễ rước, và cuộc sống của cậu từ đó cũng yên ổn trở lại.

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....

- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn

- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook