chap 18,19

Update 9

CHAP 18
Kể xong câu chuyện quay sang thấy lũ bạn vẫn đang há hốc mồm ra nghe, cười cười bảo sau này có dịp tao kể cho những câu chuyện lạ mà mẹ tao gặp phải hồi bố tao mới mất. Tất nhiên là lũ chúng nó nhao nhao đòi kể luôn, nhưng tôi nào đâu chịu, mỗi ngày một ít thôi các bé ơi :v
Chuyến xe buýt ngày hôm đó cũng vắng hẳn, chắc mấy thằng giặc nghỉ hết vì đằng nào nay cũng là buổi học cuối năm, chậc, không có tí ham học nào cả. Dọc đường về đâu cũng tưng bừng không khí tết, nhà nhà treo cờ, băng rôn khẩu hiệu đủ cả, thấp thoáng đâu đó vài quán café đã treo đèn lồng, nhạc xuân cũng nổi lên ở khắp mọi nơi.
Nhớ những ngày bé, cứ độ giáp tết là lũ trẻ con xóm tôi lũ lượt kéo nhau đi chợ tết để ngắm nghía, đâu có tiền mà mua gì đâu, cùng lắm là xin được mẹ vài nghìn để đi mua đĩa hài tết, đĩa nhạc xuân. Hôm đó tôi cùng thằng bạn rủ nhau đi chợ tết, lần này được mẹ cho hẳn 50 nghìn, vui lắm, lòng phơi phới hẳn ra, đúng là thằng đàn ông ra đường mà tiền trong túi thì tự tin cũng ngút trời, và thằng đàn ông năm đó học lớp 5 đã quyết định trốn mẹ, cùng thằng bạn và số tiền trong túi đạp thẳng xe 20km lên Tây Thiên chơi, ôi nghĩ lại mà thấy hào hùng quá.
Đi cùng tôi và đứa bạn còn có hai thằng nữa, đạp bốn con xe cà tang lần dọc theo đường quốc lộ mà chạy. Dọc đường mấy khốn cầm súng nhựa bắn loạn xạ, tôi bị găm một viên vào đùi, nhớ lại vẫn cay. Lên đến nơi, gửi xe mất 5k, bốn đứa lũ lượt kéo nhau hòa vào đoàn người, người đi chơi, người đi lễ, tập nập và huyên náo. Hồi đó Tây Thiên chưa xây dựng cáp treo như bây giờ, nên người người quốc bộ, nhà nhà quốc bộ. Lần đầu tiên tự đi chơi xa nên tôi hào hứng lắm, tung tăng khắp nơi ngắm nghía. Người ta bày đủ trò chơi tết, nào là bịt mắt đập niêu đất, rồi phi tiêu bóng bay, úp chậu nhận quà, bịt mắt bắt heo, đủ thứ trò chơi dân gian. Ngắm nghía chán thì leo tiếp lên phía trên, dọc từ chân lên đỉnh là quãng đường dài khoảng 7km, leo đến dã cả chân mà mặt thằng nào thằng ấy vẫn tươi rói.
Đi thì thật là dễ, nhưng khi về đến nhà thấy cảnh vật im lìm, mẹ không có nhà, bên nhà cậu cũng không có ai, bụng nghĩ chắc mọi người đi ăn tất niên ở đâu đó, tiu nghỉu vào nhà bật cái đĩa siêu nhân để xem thì giông bão ập tới. Mẹ tôi, cô dì chú bác cậu mợ đủ cả lần lượt tiến xe vào, chỉ nghe loáng thoáng là đây nó về nhà rồi, sau đó là tiếng gọi với tông giọng đầy tính sát khí của mẹ tôi.
- Cu, ra đây. Sáng mày xin mẹ đi đâu?
- Dạ đi mua bang, tôi co rúm.
- Mua băng mà từ sáng đến giờ mới về, mày có nói thật không
- Thì… con đi Tây Thiên.
Nghe đến đó thôi là mẹ không cần nói nhiều, cầm khúc cây sắn ở ngoài vườn oánh tôi không thương tiếc, tôi gào mồm lên cầu cứu nhưng không ai ra ngăn cả, hic, vì mọi người đi tìm tôi từ sáng. Nói cho nó nét hơn thì cây sắn ấy khô cong rồi, nên đánh nhẹ hều chút là gãy, tại cái mồm tôi quạc ra như là đau lắm mà thôi. Mẹ đánh chán rồi mẹ khóc, chắc tại từ sáng giờ mẹ lo tôi gặp chuyện gì, lòng tôi chợt trùng xuống, tôi làm mẹ khóc rồi.
***
Xuống xe buýt, lại lóc cóc đạp xe về nhà, hôm nay mẹ gói bánh chưng trên nhà ông, vui ghê. Tôi rất thích cái cảm giác cả đại gia đình xum vầy bên mớ lá dong, ông ngoại chẻ lạt buộc bánh, mẹ cùng cậu mợ gói bánh, còn tôi thì loe xoe quanh đó cùng chân sai vặt mà tôi. Mỗi lần ngồi canh nồi bánh chưng, hai ông cháu lại kể nhau nghe đủ thứ chuyện trên trời dưới bể, bếp lửa hồng rực than cùng lời kể ấm áp của ông ngoại là món quà tinh thần nuôi dưỡng tâm hồn tôi từ những ngày bé tí.
- Hồi trước chiến tranh, ông đào một cái hầm ngay sau bếp này, mẹ mày hồi đó còn bé tí, theo ông bà xuống hầm để tránh bom Mĩ thả, suốt ngày khóc đòi ông cho lên trên chơi. Ông cười hồi tưởng lại quá khứ.
- Cái ao kia ông tự đào, mòn hết một cái xẻng luôn, cứ chủ nhật các chú bộ đội đóng quân bên D9 lại về đào giúp ông, đất đào ao ông đắp lên để trồng cái bụi tre bây giờ đấy.
- Đào ao xong thì lên Tam Đảo để chặt gỗ đem về ngâm, hồi đó mẹ mày thích đi cùng ông lắm, cứ cho ngồi lên cái cây gỗ, làm cho cái tay giữ thăng bằng, ông kéo từ cây số 13 về nhà, cứ ròng rã như vậy cuối cùng cũng đủ gỗ ngâm, rồi xây được cái nhà ông bây giờ đấy.
- Mẹ mày hồi trẻ nhiều anh thích lắm, có chú bộ đội năm nào cũng ghé, khi biếu ông chút quà, khi tặng bà tấm vải, sống tình nghĩa nên ông ưng lắm, nhưng mẹ mày không ưng, bảo lấy bộ đội thì sau này hay phải cô đơn, ông cũng chiều mẹ mày nên không ép.
- Thế nào mẹ mày lại ưng bố mày, hơn mẹ mày cả một giáp, hồi đó ông quen bố mày trước tiên, béo, đen rồi còn lùn, nhưng đối nhân xử thế thì không chê trách vào đâu được cả. Hồi đó mỗi lần lên uống rượu với ông, bố mày lại vác cái đàn ghita là nghêu ngao bài gì mà: “bên ấy có người ngày mai ra trận, bên ấy có người ngày mai đi xa”. Mẹ mày ưng nên ông cũng chiều, sau lấy nhau thì bố mày không sống dưới nhà nội mà về đây, ông cho mảnh đất bây giờ rồi xây cái nhà mày năm 97 đấy.
- Số mẹ mày khổ, chị cả nên cùng ông chăm sóc mấy đứa em sau, vất vả từ bé, lớn lên cũng chẳng được mấy ngày hạnh phúc. Hồi bố mày mất, mẹ mày suy sụp nhiều. Được một thời gian thì tụi mày cũng lớn hơn chút, ông bảo mẹ mày còn trẻ, đi bước nữa lấy người đỡ đần, nhưng mẹ mày nhất quyết không chịu, bảo giờ con may mắn mà lấy được người yêu con yêu cả các con con thì không sao, nhưng lấy phải người không tốt thì các con con nó khổ, thế mẹ mày cứ ở vậy đến bây giờ đấy.
Lời kể của ông cứ chầm chậm trong cái ấm áp của bên lửa, khói bay làm sống mũi tôi có chút cay cay, mẹ à, con nợ mẹ cả tuổi xuân rồi mẹ ạ.
CHAP 19
Mùng một tết cha, mùng hai tết mẹ, mùng ba tết thầy. tôi cứ theo đúng cái lịch ấy mà đi chơi mấy ngày tết.
- Hú, mai mấy giờ qua nhà cô
- Hẹn chúng nó đi, đi buổi sáng nhá, chiều tao đi thăm mấy cô giáo cấp hai.
Sáng mùng ba tết, sau khi đi chúc tết nhà thầy cô cấp ba, tôi quay về với lịch hẹn cùng tụi cấp hai. Mấy giặc có mấy tháng không gặp mà dạo này lớn thế, ai cũng khác cả, em cũng vậy, lớn hơn, xinh hơn nữa.
- Trường mới bạn mới quen hết chưa C. Em hỏi
- Rồi á, nhưng vẫn thấy lớp cũ mình vui hơn.
- Thì phải dần dần mới thân nhau được mà
- Chắc vậy. Tôi nhún vai
- Thế… có ai chưa? Em ngập ngừng
- Rồi. Tôi cười gian
- Vậy hả.. mặt em khẽ trùng xuống.
- Thế đằng ấy..Tôi hỏi.
Em không trả lời, ánh mắt đượm buồn không nhìn tôi nữa. Đứa bạn thân của em kéo tay tôi lại rồi khẽ trách:
- Nó vẫn giữ tập thơ cậu tặng nó đấy, cẩn thận lắm, chép nắn nót từng bài vào quyển sổ tay, hôm trước mới khoe tớ xong
Hầy, vẫn biết là như vậy, nhưng lòng tôi giờ đây chẳng còn chút cảm xúc nào nữa, chỉ đơn giản là là để em vào một góc trái tim với tư cách là người yêu cũ.
- Nè, đẹp không, ảnh chụp gần nhà bà ngoại á. Em nhắn tin cho tôi kèm vài hình ảnh em chụp được.
- Đẹp nhưng nhìn cứ buồn sao á. Tôi trả lời
- Thấy nó hợp tâm trạng nên chụp.
Không trả lời nữa, tôi biết nếu cứ tiếp tục thì sẽ làm em buồn nhiều hơn. Ngày hôm đó, khi tiếng pháo hoa nổ vang trời năm đó, tôi đã quyết định nói lời chia tay, và đến giờ tôi vẫn không hồi hận vì hôm ấy mình đã quyết định như vậy.
Tối đó có hẹn đi ăn uống cùng tụi bạn cấp hai, ngồi nghe chúng nó luyên thuyên kể chuyện cũng thấy lòng phơi phơi.
- Thế hai đứa mày còn yêu nhau không. Tôi hỏi
- Không. Thằng Thực nhún vai.
- Hồi đó lần nào chúng mày đèo nhau về bọn tao cũng dí theo có tức không?
- Bực vl không âu yếm được với mấy cái camera chúng mày.
- Ha ha ai bắt mày yêu đứa cùng đường về của bọn tao.
***
-Trung bỏ cờ bạc chưa mày. Bỏ đi, càng sớm càng tốt.
- Tao cai rồi, đợt vừa rồi báo nhà gần trăm triệu, điếng luôn.
- Mọe mày, mới lớp 10 mà đã phá.
Sau chiến dịch ăn uống thì chúng nó bày trò đánh bài vui xuân. Khà khà, tao là đệ tử Châu Nhuận Phát đấy, kì này các chú nhẵn túi với anh…

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....

- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn

- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook