Nhật kí ngày buồn thứ 22

Update 22

25/12/2021.
.
.
Có lẽ đối với mọi người, Tết là khoảng thời gian mà con người ta tạm gác lại những muộn phiền, những bộn bề của cuộc sống thường nhật để quay trở về quây quần bên mầm cơm gia đình, bên những người thân yêu trong không khí hơi se lạnh của đầu xuân miền Bắc, là ngày mà những đứa con từ phương xa trở về thăm bố mẹ, anh chị em gặp nhau, trò chuyện về những vui buồn trong năm cũ đã qua và những điều tốt đẹp trong năm mới sắp đến. Thế nhưng, mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, chẳng phải gia đình nào cũng vui vẻ như thế… Tôi vẫn còn nhớ như in, trong trí nhớ của một đứa trẻ chín tuổi ,ngày 30 Tết năm ấy- một ngày mà có lẽ cả cuộc đời này sẽ chẳng bao giờ tôi quên được. Tôi biết, trẻ con đứa nào cũng háo hức mong chờ những ngày Tết đến, tôi cũng vậy. Tôi mong chờ ngày 30 Tết, mong chờ ngày được cùng ông bà nội gói bánh chưng, mong chờ anh họ tôi về mang theo quà bánh từ thành phố, tôi mong chờ bữa cơm tất niên cả nhà đoàn tụ…. Ờm… mọi thứ mà tôi mong chờ, những thứ mà tôi háo hức, rốt cuộc thì…chẳng có gì xảy ra cả.
Đêm 29 Tết năm ấy, bố tôi gọi điện cho mẹ bảo rằng bố không về được. Bố tôi đi làm xa. Tôi biết bố vất vả, nhưng khi ấy, tôi còn bé quá. Trong cái suy nghĩ non nớt của tôi lúc bây giờ, tôi chỉ trách rằng tại sao bố không về. Tôi khóc, mẹ tôi cứ dỗ mãi. Tôi hỏi mẹ :
- Tại sao có mỗi ngày Tết mà bố cũng không về, kiếm nhiều tiền để làm gì hả mẹ? Kiếm tiền cả năm rồi mà ?
Thế là cả đêm ấy, tôi cứ khóc mãi rồi lăn ra ngủ lúc nào chẳng biết. Ngày hôm nay có tồi tệ thế nào, thì ngày mai rồi vẫn sẽ tới. Như kế hoạch đã định, 30 Tết, tôi theo mẹ lên nhà ông bà nội từ sớm, giúp ông bà dọn dẹp lại nhà cửa, cùng gói bánh chưng và đón bữa cơm tất niên như thường năm. Mặc dù năm nay không có bố, nhưng tôi nghĩ rằng không sao, chiều nay anh họ tôi sẽ về, mọi thứ vẫn vui. Hai giờ chiều hôm ấy, anh tôi về. Trên vai anh khoác ba lô, nhìn trông có vẻ nặng, nhưng nụ cười trên môi thì vẫn luôn rạng rỡ, chắc có lẽ anh cũng đã rất mong ngóng ngày này, ngày thu xếp được bộn bề ngoài kia để trở về với nơi gọi là gia đình. Tôi đã nghĩ mọi thứ lúc đó như thế là rất vui rồi, cho tới khi tiếng va chạm của một đồ vật gì đó với nền đất phát ra, vỡ toang, xé tan cái bầu không khí mà tôi vừa mới gọi là ấm áp, là hạnh phúc. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra, tôi chỉ thấy ông nội, anh tôi và bác cả lớn tiếng với nhau, tôi thấy bà nội tôi khóc, tôi thấy các em tôi sợ hãi rúm ró , thấy mẹ và bác gái cố gắng can ngăn… thấy anh tôi rơi nước mắt, xách balo và ra phía cổng… Tôi chạy theo, hay tay cố níu lấy bóng dáng cao gầy ấy, khóe mắt cay cay trực như sắp khóc :
- Anh hai ơi, đừng đi!
Anh tôi dừng bước , quay lại, xoa mái tóc ngắn ngủn của tôi, dặn dò tôi điều gì đó mà đến bây giờ tôi cũng chẳng còn nhớ rõ, rồi anh dứt khoát xoay người bước đi, mặc cho tôi cứ đứng ở đó như trời trồng.
Vậy là hết, chẳng có Tết, chẳng có bánh chưng, chẳng có bố, chẳng có anh, chẳng có không khí hạnh phúc đầm ấm, chẳng có gì, chỉ có những lời cãi vã, chỉ có nước mắt … Mọi thứ như vụn vỡ…

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....

- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn

- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook