Update 14/7/2012: tiếp

Update 10

Mình đọc độ 2 trang nhật kí thì nhận được tin nhắn của em gia sư, vì sẳn vân vân ko biết nên đọc ko, nên mình ko đọc nữa, đọc tin nhắn thì
- em ngủ dậy, nấu cơm, giờ mới nt với anh đc, hihi
- em làm j mà ngủ kinh khủng thế, tối đi ăn trộm àh, haha
- ohm, ăn trộm kiếm tiền, mai rủ anh đi nhậu, tội nghiệp em, hixhix .Em gia sư nt thế
Sau đó là mình với em gia sư nhắn tin liên tục, nhưng ko quá quan trọng, nhắn tới độ 4 h thì em nói em đi tắm, nên thôi, mình cũng chuẩn bị đi gặp nhỏ H, mình ăn cơm rồi đi, mình tới nhà nhỏ H đúng 6h kém 5, nhỏ H dạo này trắng ra, nhỏ mặc cái quần đùi ngắn, áo thun ôm sát người, nhìn dáng rất đẹp, nhưng thiệt mình cũng chẳng có cảm giác gì, nhỏ H ngày xưa mình chở nhiều lần, chẳng bao giờ nó ôm mình, dù hồi đó muốn lắm, lần này thì khác, vừa đi 1 đoạn, nhỏ quàng lên, ôm mình, mình giật cả mình, muốn đẩy ra, nhưng chẳng biết sao, ko biết nhỏ có ý gì, mình cũng sợ rắc rối, nhỏ có ng yêu, thằng ng yêu mà hiểu lầm thì mệt
- bỏ ra cưng, người yêu em thấy, chết anh, mình nói, đùa đua
- em ko bỏ, e làm gì có người yêu, nhớ anh quá , haha . Mình im luôn, nhỏ này làm mình sợ, vì quá dễ dãi, mình cạch, định đi lần này nữa thôi
Mình tới quán cá phê quen của nhóm bạn mình, hồi xưa nhỏ H cũng đi nhiều lần, gọi nước, nói lung tung, nhỏ H thì cứ nói bóng nói gió gì đó, hồi xưa mình cũng bị kiểu này, giờ thì khác, em ấy nói bóng nói gió mình cũng kệ, chẳng muốn hiểu, mình canh giờ, định 8h về, về nhà thì khoảng 8h30, nhưng em H cứ nhây ra, mình cũng ngại, mấy lần nói về, mà em ấy cứ nán lại, nói lung tung, nào là, muốn như ngày xưa, nào là cho mình cơ hội, mình cũng cười cười, coi là em nói giỡn, mình nóng ruột quá, muốn về quá, sau thì cũng về, chở em H, em H nhớ mình ghé vô siêu thị Co.op, em ấy muốn mua đồ, mình cũng nản lắm, nhưng ko biết từ chôi sao, mua xong, thì cũng 9h kém 10, mình đoán là về giờ này cũng ko kịp gặp em gia sư, nhưng cũng chạy thật nhanh, hi vọng gặp em ngay cửa, biết đâu có dịp nói chuyện hay đưa em về
Chạy hết sức,mình về tới thì khoảng 9h10, đang định quẹo vô bãi giữ xe của dân chung cư vì chỗ này vào cùng đường ra với người đi siêu thị, mình thấy cái dáng quen quen chạy ra, chiếc xe attila của em, mình toan gọi em, nhưng lại xuất hiện ý định đi theo, mình đợi em chạy trước, rồi phóng xe chạy theo, em gia sư phải nói là chạy rất nhanh, như người vội vã, em gia sư chạy mình đuổi theo , nhiều khúc tưởng như mất dấu em, khi mình thấy em rẽ vào 1 con đường, ko có tên, hồi xưa mình cũng đi đường này nhiều, con đường đó còn nhiều cây cối, và có bãi đất trống, nên vắng tanh, em quẹo vào , tự dưng em duỗi 2 chân, thẳng ra ngoài, em tinh nghịch, chạy chậm lại, nhưng vẫn nhanh, sau thì em quẹo hẳn vào con đường hẻm nhỏ, mình ko quẹo theo, vì mình nghĩ hẻm cụt, mình đứng đầu hẻm nhìn vào, thì em dừng lại ở ngôi nhà có cửa màu đen, em chạy vào nhà, mình nhìn em vào khuất , đang định về, thì có chiếc xe chạy vào, người chạy chiếc xe tay ga cũng trạc cỡ mình, vì hẻm vắng , nên chỉ có mình mình đứng đầu ngõ, anh ta chạy vào, mình tự dưng nghĩ biết đâu anh ta vào nhà em gia sư, mình đứng nán lại, ngoái vào , thì y như rằng, anh ta đậu ngay ở nhà em gia sư, nhưng ko dắt xe vào cửa, nếu là anh trai hay ng nhà, thì dắt xe vào, anh ta đậu xe ngoài cửa, mình rất tò mò, nên nán lại, đứng xem, đợi khoảng 15p thì thấy em gia sư đi ra, mình ko chắc lắm, vì lúc này, tóc em gia sư, ko cột mà xõa ra, tóc em ko ngắn như mình nghĩ, nó dài ngang vai, mà còn gợn gợn xoăn ở dưới, nhưng cái dáng vẫn là em ấy, mình nhìn em đội nón bảo hiểm, rồi leo lên xe, khi em và ng con trai đó chạy ra, mình nép vào, quay mặt vô, giả bộ như đang đi tiểu, khi em chạy ngang qua mình, mình bấn loạn, rồi chạy theo, nhìn em đằng sau, mình ko thể nhận ra, em mặc chiếc váy ngắn, ôm sát, tóc em xoăn, nhìn cầu kì, ra tới đường lớn thì mình thấy em, có chút trang điểm, nhìn em vẫn thế, vẫn ánh mắt đó, nhưng lại trên xe, một người khác, tay em vân vể điếu thuốc, còn 1 tay thì quàng ôm người đàn ông đó, phải nói,mình thất vọng tràn trề, chẳng còn gì nữa, mình vẫn đi theo em, cho tới khi em ghé vào quán cà phê bar trên đường TT, nhìn em vào, hình như có đám bạn, giờ này là gần 10h, em cũng còn ra đường, đi chơi, em gia sư của mình, sao lại thế, em nói không có người yêu, thế người đàn ông đó là ai, hôm nay mình đã có thể nhìn rõ hình xăm của em, nó nổi lên bởi làn da trắng, em mang đôi giày cao gót cao vút, nhọn hoắt, ko giống đôi giày màu trắng em hay mang, nhìn em cũng rất khác hình ành em gia sư hằng ngày của mình, mình thấy sự lừa dối, mà nghĩ ra, em cũng có là gì của mình đâu,t ừ lừa dối ko hợp, mà em cũng có lừa dối đâu, chán quá, mình định đi về, sau khi em đi khuất vào đám bạn, nhưng biết về nhà lại nóng ruột, nên mình cũng đi vào, quán khá đông, quán này mình biết, quán mới mở, có bar, bi-da, cà phê, và mấy em rất xinh, mình chọn 1 góc khá gần chỗ em ngồi, em hòa với đám bạn, mình ngối nấp sau gốc , mình nghĩ em ko đủ sự để ý để thấy mình, mà quán cũng khá tối, em ngối đối diện mình, chân bắt chéo, nhìn mặt cực lạnh lùng, ko thể nhận ra nổi, em ngậm điếu thuốc, chuyên nghiệp và sang trọng, người đàn ông đi cùng đốt thuốc cho em, em rít thuốc, hoàn toàn mất hình ảnh em gia sư ăn kẹo, mình quá ngạc nhiên, cái cách rít thuốc hoàn toàn chuyên nghiệp, ánh mắt em vô hồn, lạnh như băng, mình ko hiểu em đang sống như thế nào, đang cảm giác gì, mình cũng không thể lí giải những rắc rối của em, mình vẫn hi vọng, 1 chút, mơ hồ, mình tự nói, cũng là đi chơi thôi, dù hình ảnh em bây giờ rất khác, em đẹp kiêu kì, nhưng sự ngây thơ trong bộ đồ đen, ba lo đen của em gia sư vẫn làm mình nhớ, tự dưng, em ngồi ngay đó, mà mình lại nhớ em, em chẳng nói gì nhiều, thỉnh thoảng nhấp một ít rượu, thỉnh thoảng cười buồn, miệng thì vẫn rít thuốc, không ngờ có ngày mình bị đẩy vô hoàn cảnh này, buồn vô hạn, mình nt hỏi em, lại hi võng gì đấy. Cảm giác bây giờ trong mình, vô định và phấn khích
- em đang làm gì đó? hn ko gặp em, buồn. Mình nt
Bên kia mình thấy em lấy điện thoại ra khỏi chiếc túi nhỏ, em nhìn, em lại nhấp rượu, rít điếu thuốc , thả khói, em ngập trong làn khói, nhìn mơ hồ, mong manh, như sương, sau em cầm điện thoại nt, 1 tay điếu thuốc, 1 tay nhắn tin
- em đang đi chơi với bạn, hihi. Ít nhất thì em ko nói dối, mình lại có hi vọng,
- giờ này mà còn đi chơi hả em? em ko mệt àh. Mình rep
Em lại rít thuốc, đây là điếu thứ 2 rồi, mắt em vẫn mênh mông buồn
- giờ này mới bắt đầu vui mà anh, haha
- trời, em về sớm đi, khuya rồi, hihi. Mình nt, chẳng suy nghĩ đắn đo nhiều
- ko, tn vòn vẹn 1 chữ, đẩy mình về thực tại, em đang ngồi bên người đàn ông, cũng trạc cỡ mình, anh ta ăn mặc rất thời trang, anh ta cười với đám bạn suốt, chỉ em là tách ra, ngồi riêng biệt, trừ việc thỉnh thoảng là nhìn lơ đãng thì chẳng có gì, tay anh ta vẫn quàng ngang eo em, mình quá thất võng, định đứng lên đi về, thì không hiểu bên bàn em, có chuyện gì, mà thấy cả đám cười ngặt nghẽo, em thì mặt lạnh tanh, có chút gì oán hờn, em rít nốt điếu thuốc thứ 2, dập thuốc vào chiếc gạt tàn gần đó, em đứng dậy, bình thản, tát 1 cái vào mặt anh chàng đi cùng, mình hoàn toàn ko hiểu tại sao, đám bạn đang cười cợt, sững lại, im phăng phắc, mọi người trong quán đổ dồn về phía bàn đó, mình vẫn quan sát, rất khó hiểu
Anh chàng đi cùng đứng phắt dậy, ánh mắt có vẻ long lên, e đang đứng, cúi xuống, lại thêm 1 điếu thuốc, em nhấp nốt li rượu, đứng lên, nhìn anh ta bằng ánh mắt thách thức, anh ta đưa tay lên, định đánh trả, không gian trong quán bỗng im lạ kì, đám bạn ngồi như tương, anh ta, bỏ tay xuống, EM GIA SƯ cười, miệng hơi nhếch, xong em bỏ đi, dáng em xiêu vẹo, mình nhìn em bước ra, ngang qua mình, nhìn mặt em, vô hồn, mình nhìn em, dáng em vẫn cái mong manh đó
Thực chất, mình hoàn toàn ko hiểu, và cũng rất muốn hiểu, mình ko hiểu sao em lại thế, mình cũng ko hiểu, sao em lại có nhiều thứ,ko giống 1 cô giáo dạy kèm, hình xăm, thuốc lá, rượu, cả ánh mắt lạnh băng, vô hồn, mình ko hiểu ẩn khuất gì, em ra ngoài, mình tính tiền, định bụng đi theo, em bắt chiếc xe ôm, ngồi lên, anh chàng đi cùng, ko đuổi theo em, mình lại đi theo em, trời này lạnh rồi, cái lạnh sau mưa làm em co ro, trong khi chiếc váy quá ngắn, chẳng thấy giận, mà thấy thương, em quá tội nghiệp, hay mình tội nghiệp, mình đi theo, cho tới khi, em vào nhà, đi khuất vào trong, cánh cửa đen đóng lại, tự dưng chính mình thấy mênh mang, chẳng hiểu là gì
Mình nhắn cho em 1 tin nhắn
-Về sớm, ngủ ngoan đi nhok, em hư quá, anh đánh giờ, ngủ đi, đừng 1 chút mộng mị. Mình nt như thế, biết là ko nên nói nhiều, vì giờ, thứ em cần, là nghỉ ngơi, có lẽ thế
Ngày mai, mình sẽ có chầu nhậu với em, mình ko biết, sẽ đối mặt với em như thế nào, khi mình quá lăn tăn về con người đó, chẳng biết nên cư xử sao
-uhm, anh ngủ đi, nói nhiều quá )), em nhắn tin, mình quay xe về, cả đoạn đường ko dài, mình đi rất chậm, chẳng biết nghĩ gì, và nên nghĩ gì,chuyện này đến với mình quá đỗi ngạc nhiên, sao em ko thể giống em gia sư, sao em lại vậy, sao em quá nhiều bí ẩn, sao em chông chênh, sao mình lại thấy thương em, dù hình ảnh đó, ko hợp với mình, mình suy nghĩ nhiều, nhưng lại thôi, vì chẳng đi tới đâu
Xác định: tình cảm trong mình vẫn là thik, là thương, ko dám nói là yêu, mình quyết định, ko thể dừng lại, khi mình vẫn chưa hiểu rõ, mình sẽ chuẩn bị kĩ càng cho ngày mai, cho những thứ thuộc về em

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....

- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn

- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook