Update ngày 17/7/2012

Update 15

Sau ngày ấm áp hôm qua, mình và em gia sư, nhắn tin liên tục, nói đủ chuyện phiếm, rất vui vẻ, mình biết là sáng hôm nay em đi học lại,mình và em gia sư có vẻ đã gần nhau hơn, thoải mái hơn, mình ít thấy ngại nữa, tối hôm qua, có 1 chuyện hơi lạ, là sau khi nhắn tin , với nhiều tin nhắn trước đó, hỏi chuyện như ngày xưa học trường nào, rồi em hỏi nhiều thứ, em hỏi mình quen mấy ng rồi, mình cũng trả lời , mình cũng hỏi lại em, em quen mấy người rồi, thì em trả lời
- 1, àh mà 3 mới đúng,hihi. Sao ban đầu là 1 , sau lại đổi thành là 3, mình tò mò, nên hỏi
- sao là 1 rồi lại là 3? em ko nhớ àh? Mình nhắn đại
- uhm, quên hết rồi, đâu đáng nhớ. Mình càng tò mò, mình nt
- sao ko nhớ, dù gì cũng là người mình từng yêu mà?
- nếu anh yêu trúng thứ cầm thú, anh có nghĩ sẽ nhớ như kỉ niệm ko? .Bắt đầu có vẻ chua chát
- sao em nói thế? Mình nt, mình đợi mãi, ko thấy em trả lời, nghĩ là em bận làm gì đó, đợi tới 20p, vẫn chưa thấy, mình quyết định gọi cho em, gọi lần đầu, có chuông reo, reo mãi, nhưng ko ai bắt máy, gọi thêm và lần, thì điện thoại em đã tắt máy, mình đâm lo, lòng cứ bồn chồn, nóng ruột, ko hiểu là chuyện gì đã xảy ra, mọi thứ đang ổn dần, đang yên đang lành thế mà,lúc này đã 11h30, theo thường tình, thì mình sẽ nghĩ em ngủ quên, nhưng khi mình gọi, em ko nghe máy, xong thì tắt hẳn, ắt có chuyện gì xảy ra. Mình liên tục gọi, hi vọng em mở máy, đợi quá nửa tiếng, vẫn tắt máy, mình có cảm giác ko yên....
Thường thì nếu đi chơi, cũng có khi mình về khuya, 1,2h, nhưng nếu ở nhà, thì hầu như chưa bao giờ ra đường khi mà gần 12h khuya, mẹ mình mà biết, cũng bắt ở nhà, nhưng lần này, biết là ở nhà cũng ko thể ngủ được, cảm giác bất an lắm, ko thể ngồi yên luôn, giờ này mẹ đã ngủ, thằng em cũng thế, nên mình quyết định, đi ra ngoài,thứ đến nhà em xem thế nào? ít nhất là hơn ngồi ở nhà với tâm trạng hơn ngồi trên lửa nóng, rất khó chịu.
Mình xuống lấy xe, chạy thật nhanh qua nhà em, mưa xuống, mình quên mang áo mưa, cứ thế mà chạy, may mà mưa lâm râm, cơn mưa này dai dẳng từ chiều, vừa chạy xe mà mình vừa run, vì lạnh, mình đứng ngay ngõ nhà em sau đó chưa tới 10p, cả hẻm có 2 căn nhà còn đèn sáng, 1 là căn nhà may quần áo,2 là nhà em, mình bắt đầu nghi ngại, có chuyện gì, nhưng lại cố vớt vát, nhiều nhà, họ thức rất khuya, mình chạy vào, đứng đó mãi , sợ người ta tưởng ăn trộm hay dân hút chích thì phiền, chạy ngang qua nhà em, nhìn thì thấy em đang đứng, mình lại lo, hoảng cả lên, ko hiểu có chuyện gì, vì giờ này, mình nhìn thấy mẹ em đang ngồi, tay chỉ chỉ, hình như em bị la, mình chạy đên cuối hèm, quay đầu xe, chạy lại gần phía nhà em, ngay gốc cây gần đó, đứng lia mắt vào, trời lạnh, nhưng lại có càm giác, ruột gan nóng buốt, khó hiểu, mình đang cố gắng đứng nấp kĩ kĩ, sợ bị phát hiện, may mà đường tối, với giờ này ít ai ra đường. Mình nghe tiếng vỡ xoảng, đó là cái li, rồi tiếng mẹ em
- Đồ con đĩ, tiếng rít the thé, nghe chói tai, mình hoảng quá, nhìn vào, em đang quỳ, chị của em thì ngồi trên ghế, vẻ ung dung, tự tại, ko giống lần mình gặp chị ở nhà em, chị giống như hoàn toàn giả dối, mình nhìn ko rõ, nhưng hình như, em gia sư đáng thương, ko khóc, thường những cô gái bị mẹ la, hay chửi, sẽ khóc, nhất là tiếng vỡ li, tiếng chửi nặng nề, mình ko hiểu chút gì về thứ đang diễn ra
Điều mình ngạc nhiên nhất là chị của em gia sư, chị nếu đúng là người đang ngồi đó, trên chiếc ghế đó, thì sự giả dối của chị, diễn với mình để làm gì? Sao phài toan tính nhiều như thế? Còn em, sao cam chịu thế, ko đứng lên, chí ít là cãi lại. Mình tức giận thật sự. Người phụ nữ mẹ em gia sư nữa, ân cần chăm sóc, sịu ngọt, sao lại đang tâm buông từ Con Đĩ, nghe nhẹ tênh, người mẹ nào, người phụ nữ nào, cũng rất dị ứng từ đó, nhất là chửi con mình, có thể đánh, có thể mắng, nhưng so sánh với con đĩ, quá nặng nề rồi. Nhưng vấn đề em gia sư trước đó nhắn tin với mình, vẫn bình thường, mình vẫn còn lưu những tin nhắn, chỉ là khúc sau em mới không trả lời, rồi tắt máy mà, sao mọi thứ diễn ra nhanh quá? Và vì cớ gì?
Lúc này ở trong nhà, em vẫn quỳ, mình muốn lao vào ôm em đi, nhưng ráng bình tĩnh, vì mình biết, có thể hành động của mình, lại đẩy mọi thứ đi xa hơn, trở nên tồi tệ hơn, nơi đó, dù gì cũng là nhà em gia sư. Lần thứ 2 mình đến nhà em, kì nhiên vẫn không thấy bóng dáng người đàn ông, ko thấy ba em gia sư đâu cả
- Cái ngữ mày áh, rồi cũng đứng đường, đồ gái đĩ già mồm. Mẹ em gia sư nói, chửi rất giòn, rất gắt, có lẽ tức giận lắm nên vậy, từ ngữ ko chút thương tiếc, nói ko ngại miệng, cái lịch sự, ân cần của bác hôm trước, mình hoàn toàn ko thấy ở hôm nay. Em cúi mặt, cam chịu đến đáng trách. Không hiểu, đang yên đang lành,sao ra nông nỗi này
- Con mẹ giựt chồng người ta, con con thì giựt bồ của chị, ngữ nhà mà, sao mất dạy thế hả? con chó, con đĩ. Bà ta chì chiết, mình nghe thôi cũng lạnh gáy, huống gì em, giựt chồng, mình hiểu, còn giựt bồ,em gia sư giựt bồ chị mình àh? Nghe phức tạp quá, mình ko hiểu. Nhưng em, sao không phản kháng, em cam chịu vì lí do gì, sao lại thế .Mình chứng kiến với biết bao cảm giác: phẫn nộ, tức giận, tò mò, khó hiểu mâu thuẫn. Nửa muốn bước vô, ngừng lại những tổn thương, mình nghĩ dù ở quá khứ, em gây ra chuyện gì, thì em cũng ko đáng để nhận những từ ngữ ấy.
Mình nhìn người chị tên Q, chị bình thản quá, ung dung như 1 người đang xem 1 vở kịch, có chút đắc thắng trên gương mặt. Mình ko nghĩ 1 nơi mà người ta nhìn nhau bằng oán thù, thì là nơi đáng để sống, em gai sư ngày ngày sống, bằng cách nào và làm già để chịu đựng được ngần ấy những tổn thương, những áp lực.
- Bà nói cho mày nghe nhá, con đĩ, mày khôn hồn thì bà cho ở, không thì mày đừng trách bà, mẹ mày. Em vẫn quỳ, quá cam chịu, em gia sư tinh nghịch, hay cười, em gia sư rít thuốc ở quán bar, trang điểm cầu kì, em gia sư đang ở nhà, quỳ và cam chịu, sự cam chịu quá mức tưởng tượng với tính cách của em
Trời cứ mưa, mình cứ lạnh,cái lạnh ở trong, thương em quá, mình đứng nhìn, không giúp được gì, không phải mình sợ rắc rồi, và vì, mình sợ gây thêm rắc rối cho em. Nhìn em bất lực, mình khó chịu
Người phụ nữ mẹ em gia sư vẫn nói, những câu chửi, cứ chậm rãi, cứ chì chiết và đay nghiển, hoàn toàn cay độc, không hiểu hận thù sâu cỡ nào. Chị Q vẫn thái độ tự tại, dửng dưng, chị ta ko tỏ ra vồ vập , không a dua theo lời chửi người mẹ, chị ta tỏ ram không như lời mẹ mình nói, le te và muốn gì nói đó, sự khôn ngoan, tính toán. Cũng có khi, người ta hành động gì , đều tính toán rất kĩ, còn nguyên nhân, hay lí do, tất nhiên mình mù tịt
Khi chửi chán, người phụ nữ bỏ vào nhà, có lẽ hả dạ rồi, người chị thì vẫn ngồi, uống hết li nước, sau mới đứng dậy, mỉm cười, cũng bước vào trong, có lẽ em ko quan sát được những chi tiết ấy, em vẫn cúi mặt. 15p sau khi 2 người kia bỏ vào trong, em vẫn quỳ, sau thì đứng lên, có vẻ loạng choạng, em đi vào, thấy đồ rồi dọn dẹp đống mảnh vỡ của cái li, gương mặt em, hình như quen rồi, nó cũng bình thản, đáng thương. Em gia sư không hề khóc.
Mình nhìn em, cho tới khi, em đóng cửa, tắt đèn, không thể thấy em gia sư nữa, trên tầng 2 còn đèn ,mình đoán đó là nơi em gia sư ở, mình ngước lên, đừng nhìn mãi, cứ sợ về em lại gặp chuyện gì. Đợi 20p. thì thấy điện thoại có tin nhắn, mình mở ra xem,
- em nè, nãy điện thoại hết pin, em ngủ quên mất, anh ngủ đi, ngủ ngon nha. Em nhắn tin, nói dối về những thứ vừa xảy ra
- em ngủ đi, ngủ ngon nha em. Mình chỉ nhắn như thế, vì kì thực chằng biết nói gì, mình nhắn xong, gửi đi, khoàng 10p sau thì đèn tầng 2 cũng tắt, có lẽ em đi ngủ. Mình cũng chạy xe về. về tới nhà đã hơn 1 h, mình ướt hết, lạnh buốt, vào toilet tắm nước nóng, xong mình leo lên giường nằm, vừa vui đó, lại buồn đó, em khó hiểu và đáng thương quá.
Nằm mãi ko ngủ được, mình đọc nhật kí của em, trước đây nhiều lần cân nhắc giữa nên đọc hay không, vì quyển nhật kí quá riêng tư, vì mình cũng sợ, biết quá nhiều, nên mấy lần, cứ đọc 1,2 trang rồi lại thôi
“13 tuổi, cuộc sống của tôi, bắt đầu địa ngục” có câu đó trong nhật kí, nhật kí em viết, cũng ko rõ, ràng, cứ mơ hồ, nhắc về nỗi đau nào đó, nhưng ko nêu rõ ràng, chủ yếu là nói về cảm giác của em, ai oán có, thất vọng có, dửng dưng cũng có.
“về đâu anh hỡi, ngày mưa đã qua đi lâu thật lâu, mà sao có nắng hoài, vẫn chưa hong khô niềm đau, em ước 1 người sẽ mang cho em, cảm giác cân bằng…” Mình nghĩ đây là lời 1 bài hát nào đó, hợp tâm trạng em
….
p/s: nhiều thím muốn có tấm hình, vì nghĩ em xinh, đẹp, thực ra, em ko phải diễn viên, em là 1 cô gái bình thường, dễ thương thôi, chỉ là trong mắt mình, nụ cười em đẹp, mình yêu, nên thấy em cuốn hút. Mình tạm up thế, mình sẽ up liên tục, nếu viết xong, các thím thông cảm, chuyện hơi dài
P/s:: khi đọc, các thím cứ xác định đang đọc truyện, cứ nghĩ vậy cho thoải mái, còn về phần mình, mình sẽ viết tiếp, up hình nếu thấy cần thiết,vì mình cũng đang có hình, chuyện gì đó, thì hồi sau sẽ rõ

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....

- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn

- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook