Tản Văn Đầu Tiên - NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BẾN CÁ - only one chapter

Cập nhật: 03-06-2021

Tác giả: huynm2000

Thể loại: Truyện Ngắn

Nguồn: F17 Voz

Trạng thái: Hoàn thành

Ngày đăng: 03-06-2021

0    0    0

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BẾN CÁ Đảo xa bờ, quạnh hiu và nghèo túng triền miên, mấy năm nay bỗng được ngành du lịch và giới truyền thông làm cho nổi tiếng. Nào thiên đường, nào đảo ngọc, nào giếng tiền… nhưng đảo vẫn nghèo và chân chất với nghề cá như xưa. Xã chia đất ruộng từ 1994, mỗi khẩu 80 mét vuông. Chỉ để trồng tỏi, hành. Đất đỏ dưới, cát trắng trên, những hàng rào bằng đá núi lửa đen sì, nhặt lên làm bờ. Mảnh ruộng như cái chiếu, nhằm nhò gì. Vẫn phải trông từ biển là chính. Chị vẫn ở vậy, sau cái đận chồng đi biển gặp bão và cùng mấy người bạn không về…Chị thành cột cái, gánh vác cả mấy đứa con, lớn có nhỏ có, cùng cái mộ gió của anh ở sườn núi tây… Mẹ góa con côi ở xóm này cũng mấy nhà. Ngư phủ, sanh nghề tử nghiệp, ai cũng biết, nhưng đàn ông đảo này chỉ ở lại trên bờ khi già yếu. Còn sức, còn theo anh em. Cho đến khi… Chiều tàu đi, lênh đênh cùng lưới, cùng đèn và biển. Cũng với bao cái ngóng, cái mong từ bờ. Trên đỉnh cột buồm lúc nào cũng treo bảng lảng dăm cái hồn vía của những người vợ, người mẹ. Thấy ông bà bảo vậy. Những người đàn ông đi biển nói như hét. Da họ đen thui, tóc hung hung vàng vì nắng vì muối. Tay chân cứng cáp, bàn chân ngón chõe ra vì bấm xuống sàn khi kéo lưới. Họ xuống biển với tàu với dầu, gạo, rượu, lưới và cả I com - bộ đàm nữa. Phòng khi tàu chết máy, vỡ be hoặc gặp nạn. Mùa này biển còn lành, nhưng chỉ dăm bữa nữa là đến tháng bảy, tháng tháng tám. Mùa biển động. Cá tôm nhiều nhưng bất trắc hãi hùng cũng lắm. Mà ở trên biển biết bao tai nạn. Bây giờ lại còn mấy vụ cướp biển là bọn ngư binh Tàu gần Hoàng Sa. Mấy tàu trong xã, tháng trước đã đụng phải tụi khốn nạn ấy. Mất cả chì lẫn chài … Đàn bà không được đi biển, chứ nếu đi được chị cũng lên thuyền với lưới với mủng, cũng choãi chân gò người kéo lưới, cũng ăn sóng nói gió, mà chị lại biết nấu nướng, vá lưới. Hơn đàn ông ở chỗ đó. Nhưng đàn bà không được lên thuyền …Cái hèm của nghề này là vậy! Vẻ ngoài thật khắc nghiệt, bất bình đẳng “phân biệt đối xử” nhưng bề sâu thật nhân văn. Lại nhớ câu Nguyễn Thi đặt vào mồm chồng chị Út Tịch: “Còn gà mái, còn gà dò...” Ờ, còn phải có người ở nhà trông coi lũ trẻ và mấy ông bà già nữa chứ. Đàn bà ở trên bờ là phải. Không được ra biển nhưng vẫn có thể sống nhờ biển được. Trời chẳng bỏ ai bao giờ. Chị làm thêm nghề đón cá tàu về để đi chợ. Những người đàn bà đón cá từ khi hừng đông, lúc tàu về. Chị cùng ngồi trong đám ấy, cũng áo dài tay, khăn tùm hum để che nắng và đôi ủng dưới chân. Cái xe máy đi chợ cà tàng gần đó, chắc là của chị. Trên giá để hàng, có 2 hai cái khay, vảy cá hôm qua còn loáng thoáng khô queo trên thành ... Mỗi tàu hoặc vài tàu đã có một chủ vựa cá thầu trọn. Nhưng theo luật của biển, không ai ăn tất. Người ta vẫn chừa lại một phần nho nhỏ cho những người như chị. Những người đàn bà góa cùng ra bến đón cá, kiếm chút cơm cho bầy con. Tàu về rồi. Con thuyền về cảng sớm nhất là cái 90 CV của Tư Cường. Rõ rồi, hai chữ - bốn số đăng ký, ai cũng rành. Lại thêm cặp mắt vẽ trên mũi tàu, như mắt phượng và giống mắt cô vợ hắn, xưa đẹp nhất đảo. Cả huyện có gần trăm cái tàu cá xa bờ, khoảng ngàn ngư phủ. Ai cũng là người quen cả. Mặt ông thuyền trưởng không buồn cũng không vui, nước da đen sạm quen giấu tình cảm, ai biết trúng trật. Chuyến này vừa đủ tiền dầu. Được cái là mẻ cá ngon. Vài chục con hồng chừng 6 đến 8 ký đang nằm sắp lớp, đỏ hầng trong hầm cá. Vảy lấp lánh cùng đá bảo quản. Nhưng thứ này không phải dành cho chị và mấy bà góa kia. Cá to khó bán, gần hai trăm một ký. Khách của chị là người đi chợ nấu bếp nhà. Có thêm tiếng lạch bạch từ ngoài cảng. Lại thuyền “rã cào” nữa về. Thuyền Hai Hừng. Chắc khẳm, thấy mặt mũi ổng ngó bộ tươi hơn. Lại thấy tay ngoắc ngoắc mấy bà góa bán cá bưng, ra dấu: “Có hàng cho mấy bà đấy!”. Hầm cá mở ra, toàn nục, thu cỡ chừng cổ tay người lớn. Chắc phải hơn tấn. Những người đàn bà ào tới khi cái mủng giữa thuyền bắt đầu lên cá. Chú thủy thủ phụ việc cong người với từng vợt cá nặng xúc từ hầm. Theo lệ, bao giờ cũng có phần cá giành cho mấy bà … Những con cá tươi rói, những bộ mặt tươi rói, tiếng lao xao ầm ỹ của mấy bà: Tui hai chục ký! Tui ba chục ký! … Người nói cũng chẳng cần người nghe, nhưng ai cũng góp tiếng. Ai cũng lao vô, mỗi người một cái khay nhựa trên tay “như cướp”, nhưng cũng chẳng ai ngăn. Chợ cá mà. Thấy mấy bà làm quá, thuyền trưởng lầu bầu, điếu thuốc vẫn trên miệng: - Đứa nào dẹp mấy bà chút, để cá lên chớ. Thấy mấy cái que, cả sắt, cả gỗ từ tay mấy chú tre trẻ vung lên rồi dáng xuống…mép mủng, thật giữ dằn. Như hiệu lệnh, như đe dọa: - Dẹp dô, dẹp dô… Cùng với những tiếng cồng cộc của que gậy nện xả láng vào thành mủng. Người bên ngoài không biết tưởng đánh nhau to, nhưng nhìn kỹ không phải vậy. Giọng thì quát nạt giữ dằn, nhưng mặt mũi người nói thì tỉnh queo, còn điểm cả nụ cười. Bữa mô chả vậy, sóng vô bờ rồi sóng lại ra. Người làng, người họ cả, có chuyện chi đâu. Thấy tiếng Hai Hừng nói với ai đó, chắc khách du lịch hỏi thăm. Giọng ơ hờ, điếu thuốc vẫn trên môi: - Được khoảng năm chục triệu, hết mười triệu tiền dầu, coi như lời bốn chục… Lệ là vầy: trừ tiền dầu, còn lờ lãi thì chia 50 cho chủ tàu, 50 cho thuyền viên. Thuyền 8 thủy thủ, vậy là mỗi người bình quân được hai triệu rưỡi mang về cho vợ con sau chuyến biển đêm. Cũng được, bữa ni biết vậy, bữa mơi lại tính. Nghề biển mà, tính sao cho hết… Mỗi bà một khay cá, luân phiên đặt lên cái cân trên bờ cảng. Lễ mễ, mồ hôi mồ kê, mặt mũi bừng bừng như đánh trận, không phải vì mệt nhọc mà là vì đua lời lúc nãy. Nục thì nhập vào “hai lăm”, thu thì “ba lăm”. Bán được mỗi ký lời gần chục ngàn đồng. Kiếm chút cơm cho trẻ ấy mà. Bà một khay, bà hai khay. Cũng không mua hơn được, chợ nhỏ, mối quen, mỗi ngày chỉ ngần ấy. Họ cũng tính. Bữa ni chừng đó, bữa mơi lại tiếp… Tiếng lanh lảnh của bà chủ tàu: - Rồi, chị Tư hăm hai ký, nay đưa tiền hai bữa trước luôn nha… Tự nhiên người cân cá có câu hỏi cắc cớ, chả ăn nhập gì chuyện cá mú: - Cái Tím năm ni vô cấp ba hả chị. Nó cùng lớp với thằng Đực nhà em đó. Mấy đứa lại phải qua đảo lớn học rồi… - Ừa, lẹ ha, hồi sanh nó, hai chị em cùng nằm “trạm”. Cô sau tui một ngày… Đây, luôn tiền bữa ni. Thảy ba bữa là triệu tám ha… Thấy chị moi từ dưới áo cái bọc. Thấy đếm đếm. Những đồng tiền nơi này, đến từ biển, đến từ bờ, hẳn cũng đều mặn mòi, lam lũ. Từ xưa đến giờ, chỉ nơi này có “mộ gió” của những người đàn ông đi biển. Để kiếm sống, để giữ nước. Họ để lại trên bờ những người đàn bà và những đứa trẻ. Biển thì bao giờ cũng vậy. Nước biển mặn như mồ hôi, như nước mắt./.

5 Update mới nhất

Danh sách Update truyện Tản Văn Đầu Tiên - NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BẾN CÁ - only one chapter

Update Tiêu đề Cập nhật

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook

Danh sách truyện đã đăng gần đây của huynm2000

Tiêu đề
0 · 0 · 0

Sài Gòn - Những người tử tế

Đăng bởi huynm2000,

0 · 1 · 0