Chap 5: Cái vườn cây cảnh

Update 5

Khi còn sống bố em chơi cây cảnh nên nhà sân vườn toàn cây thôi mỗi lần nhìn thấy cây cối lại nhớ bố rồi lại khóc 1 mình. Nhưng nhà em cấm em khóc vì hợp vía khóc và nhớ nhiếu bố em nghe gọi thì lại về không lo việc ở dưới đó được. Đêm đó em không ngủ được mò ra sân ngồi thì thấy tiếng lách cách ở sau vườn thấy bóng ai quen quen, trời tháng riêng trăng muộn nên thấy cảnh vật lờ mờ. Ở quê có mỗi một cái bóng điện đường mà cả cây số mới có 1 cái bóng như thế chẳng chíu nỗi vào sân nhà chứ đừng nói tới vườn.
Em thấy thế không nói gì và chỉ ngồi đó nhìn cho tới khi ngủ thiếp đi em thấy bố về – bố bảo mai ra nhờ chú Lam (là chú đệ tử của bố chú theo bố học chơi cây giờ có thể tự uốn cây chơi được lúc nào cũng gọi bố là sư phụ) tỉa gọn cái cây cho vào chậu cất đằng sau nhà. Đem để trước nhà bọn biết chơi nó lấy mất. Sáng em dậy thấy mẹ nói làm gì mà ngồi dựa tường ngoài sân ngủ để anh phải bế vào. Em nói bố về nói thế đấy. Chút em sang nhờ chú. Em sang chưa nói với chú thì chú nói về đi chú sang ngay đêm qua bố mày gọi chú ra ngõ nói chuyện rồi…

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....

- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn

- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook